Chàng trai trẻ kinh ngạc trợn tròn mắt, sau đó mặt đỏ bừng lên: “Ai nứt hậu môn cơ chứ? Anh nghĩ đi đâu vậy? Em là loại người đó sao?”
Đường Hạ cạn lời: “Thế sao cậu lại nói đến trinh tiết?” Nhưng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng như thế, thằng bé này chắc là hiểu biết còn nhiều hơn cả bác sĩ là anh đây.
Chàng trai trẻ ngượng nghịu nói: “Anh nghĩ nhiều rồi, em không phải là cái đó… Em bị áp xe! Áp xe quanh hậu môn!”
Đường Hạ dở khóc dở cười: “Cậu nói thẳng là áp xe quanh hậu môn đi là được rồi, liên quan gì đến trinh tiết chứ?”
Chàng trai trẻ gãi đầu ngại ngùng: “Cái này không phải vị trí nó hơi đặc biệt sao, đối với người bình thường thì là vấn đề khám bệnh. Nhưng đối với em, đây chính là vấn đề trinh tiết!”
Đường Hạ hiểu ra, đối phương đang lo lắng về xu hướng tính dục của mình.
Là một bác sĩ, Đường Hạ luôn có thái độ tôn trọng đối với xu hướng tính dục của người khác; miễn là không hại người, không phạm tội, thích người như thế nào là tự do của họ, anh sẽ không bình luận. Lấy sổ bệnh án ra, anh nhẹ nhàng hỏi: “Đã đi khám bác sĩ khác chưa?”
Chàng trai trẻ đỏ mặt gật đầu: “Đã đến bệnh viện xác nhận rồi, anh không cần khám lại đâu.”
Đường Hạ suýt bật cười, cố nhịn cười hỏi: “Cậu đã chẩn đoán ở bệnh viện rồi sao không ở lại đó điều trị luôn?”
Chàng trai trẻ nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt bi phẫn: “Bác sĩ cứ đòi phẫu thuật cho em! Bảo bệnh này chỉ có phẫu thuật mới chữa dứt điểm được, em không muốn làm! Anh nghĩ xem, nào là thăm khám ngón tay, nào là thụt rửa, đúng là một khi đã vào khoa hậu môn trực tràng là liêm sỉ bay biến hết cả! Anh ơi, em vẫn còn là một đứa trẻ!”
Cậu thanh niên này nói chuyện thật hài hước, Đường Hạ nín cười hỏi: “Tên gì, bao nhiêu tuổi, trước đây có từng bị bệnh này chưa?”
“Em tên là Lưu Tưởng, 19 tuổi. Đây là lần đầu tiên em bị bệnh này mà họ đã đòi mổ rồi, không thể không mổ sao ạ?” Lưu Tưởng bực bội nói: "Em tự tìm hiểu tài liệu rồi, nghe nói mổ xong khủng khϊếp lắm, cái khổ đó không phải người thường chịu nổi đâu, dù sao thì em cũng không phẫu thuật đâu.”
Đường Hạ gật đầu: “Việc điều trị này trong y học quả thật chia thành hai trường phái. Một số bác sĩ chủ trương phẫu thuật ngay, chữa dứt điểm một lần. Một số khác lại chủ trương điều trị không cần mổ trước, dùng nhiều thuốc kháng viêm. Trong trường hợp chưa mưng mủ, tình trạng viêm có thể thuyên giảm. Cái này còn tùy thuộc vào ý muốn của cậu.”
Lưu Tưởng kiên quyết từ chối: “Em không cần biết có viêm hay không, em nhất định không phẫu thuật. Em nghe nói trước đây có người bị khối u ở gan mà anh còn chữa khỏi được, anh cũng dán cho em cái cao dán này, cho nó tiêu đi.”
Đường Hạ liếc nhìn đối phương một cái, lấy găng tay từ trong ngăn kéo ra đeo vào: “Tuy cậu không muốn nhưng tôi vẫn phải kiểm tra. Nếu bên trong đã có mủ rồi, cậu chỉ có thể đến bệnh viện để rạch khối áp xe ra, nặn mủ đi, ở đây tôi không làm được.”
Lưu Tưởng đứng tại chỗ do dự một lát rồi đột nhiên cắn răng giậm chân: “Khám thì khám đi! Anh đẹp trai thế này, em lại cảm thấy như mình đang chiếm tiện nghi của anh vậy.”
Đường Hạ cạn lời, thằng bé này sao mà lắm lời thế không biết!
Sau khi vào phòng khám, Đường Hạ đóng cửa lại. Lúc này, bệnh nhân khác không thể nhìn thấy bên trong, Lưu Tưởng cũng bớt ngại ngùng hơn. Vừa cởϊ qυầи, đối phương vừa hỏi: “Anh ơi, anh có người yêu chưa? Vừa nãy anh nghĩ ngay đến chuyện đó, có phải anh cũng giống em không?”
Đường Hạ mặt không cảm xúc: “Không có, không phải.”
Chàng trai trẻ hình như không nghe thấy vế sau, lại hỏi: “Anh ơi, anh xem em có được không?”
Khóe miệng Đường Hạ giật giật: “Nhóc con, tôi là đàn ông.” Nói xong, chính anh cũng phì cười vì tức. Thằng bé này đúng là chỉ thích đàn ông.
Lưu Tưởng nhíu mày: “Thời đại nào rồi mà còn nam với nữ? Bây giờ người ta chuộng tình yêu đích thực. Anh ơi, em có cảm tình với anh lắm. Anh xem anh mặc áo blouse trắng đẹp thế này, tính tình lại tốt nữa, tìm được người như anh khó lắm đấy.”
Khóe miệng Đường Hạ liên tục giật, nhìn bộ áo blouse trắng trên người, cố nhịn cái thôi thúc muốn đá tên nhóc này một cái rồi ghét bỏ nói: “Tôi xem chỗ sưng của cậu, không phải nhìn mông cậu đâu. Kéo quần lên chút đi!”
Lưu Tưởng chỉ vào vùng xương cụt: “Anh ơi, nó mọc ngay cạnh c̠úc̠ Ꮒσα em đây này.”
Mặt Đường Hạ lạnh tanh, không thèm nhìn mà đưa tay trực tiếp chạm vào cái bọc sưng tấy đó rồi ấn xuống.
“Á!” Trong phòng khám lập tức vang lên một tiếng kêu thảm thiết: “Nhẹ… nhẹ tay thôi! Đau quá!”
“Ừm, không có dịch chảy ra, chứng tỏ chưa mưng mủ.” Mặt Đường Hạ không cảm xúc tháo găng tay, ném vào thùng rác: “Ra đây lấy thuốc đi.”
Lưu Tưởng muốn khóc không ra nước mắt, anh trai này ra tay tàn nhẫn quá!
Đợi đối phương kéo quần lên, lề mề bước ra, Đường Hạ đã viết xong đơn thuốc.
Chàng trai trẻ vẫn còn đau điếng đến nhăn nhó cả mặt: “Anh ơi, chuyện em nói lúc nãy, anh cân nhắc lại nhé.”
Đường Hạ đã nhìn thấu cái thằng nhóc tinh quái này rồi. Mười tám, mười chín tuổi, đang cái tuổi ham chơi, chuyện tình cảm có khi ba ngày đã thay đổi: “Đừng có đùa nữa, có gì thì nói thẳng đi. Thuốc Đông y kháng viêm không nhanh bằng Tây y đâu. Tôi đã kê cho cậu ba ngày thuốc kháng viêm, uống đúng giờ nhé. Sau đó, tôi sẽ kê cho cậu một bài thuốc xông rửa. Về nhà đun nửa tiếng rồi dùng nước thuốc đó xông hơi. Đến khi nước ấm vừa phải thì ngâm nửa tiếng.”
Lưu Tưởng kinh ngạc: “Ngâm thế nào ạ? Em ngồi xổm lên cái bồn à?”
Đường Hạ thấy mệt mỏi trong lòng: “Cái đó thì tôi không quan tâm. Thuốc này dùng để tiêu sưng rất quan trọng. Cậu không muốn phẫu thuật thì phải ngâm. Tôi đoán ngâm một ngày là có thể giảm sưng một nửa rồi.”
“Kỳ diệu thế cơ ạ!”
“Đây là bí quyết gia truyền, muốn chữa bệnh thì phải nghe lời.”
“Em nghe lời anh ạ!”
Đường Hạ liếc nhìn đối phương, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Sau đó tôi sẽ kê thêm một loại thuốc mỡ. Thuốc mỡ này cũng là do tôi tự pha chế, tiêu sưng rất tốt, dùng ba lần một ngày, đừng quên đấy.”
“À mà, anh ơi, anh có thích chó không?” Lưu Tưởng đột nhiên chuyển hướng câu chuyện, cười rạng rỡ như một mặt trời nhỏ, nhe hai cái răng khểnh nhỏ xíu ra.
Đường Hạ theo bản năng gật đầu: “Thích chứ.”
“Em chính là loại tiểu cún con, tiểu sói con đang hot nhất bây giờ đấy, muốn “cún” kiểu gì cũng được.”
Đường Hạ dở khóc dở cười, làm bác sĩ Đông y mà có thể làm đến nước này như anh chắc cũng không có ai khác rồi. Thế mà lại có bệnh nhân tỏ tình với mình. Mấy đứa trẻ bây giờ thoáng đến thế sao? Lần đầu gặp mặt đã trực tiếp như vậy rồi ư?
Lưu Tưởng nhe răng cười: “Em nhìn ra mà, anh cũng giống em.”
“Không.” Đường Hạ mệt mỏi trong lòng nói: “Cậu là đồng tính luyến còn tôi là nhan tính luyến (người bị thu hút bởi vẻ đẹp). Nhóc con, cầm thuốc rồi mau đi đi.”
Khi Lưu Tưởng bị đuổi ra ngoài, cậu nhóc vẫn còn đang suy nghĩ nhan tính luyến là gì. Hỏi “chị Google” xong mới hiểu, nghĩa là bất kể nam hay nữ, chỉ cần nhan sắc cao là được. Hóa ra, anh bác sĩ kia chê mình không có nhan sắc ư? Mình xấu chỗ nào cơ chứ? Đẹp trai ngời ngời ra!
Đường Hạ tựa vào khung cửa, nhìn chàng trai trẻ đẹp mã kia đi kiểu kẹp mông khuất dạng, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười tự giễu. Anh nghĩ có lẽ bản thân cũng chẳng “luyến” gì cả. Cái thứ tình yêu này nhìn vào kết cục của mẹ anh là đủ hiểu rồi, người phước mỏng không thể có, cũng không dám chạm vào.
Lúc này, tại ngã tư đường, một chiếc xe sang trọng đỗ lại. Người tài xế nhìn về phía phòng khám của Đường Hạ, kính cẩn nói với người ngồi ở ghế sau: “Tiên sinh, phu nhân, Đường… thiếu gia đang ngồi khám ở phòng khám đó ạ.”
Ngồi ở ghế sau là một cặp vợ chồng trung niên. Người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, ngũ quan vẫn tuấn tú rõ nét, sắc mặt hồng hào, toát lên vài phần khí chất nho nhã. Có thể thấy, thời trẻ ông ấy chắc chắn là người tình trong mộng của không ít phụ nữ.