Đường Hạ lấy hết can đảm bước về phía con chó ngao Tạng: “Tôi là bác sĩ thú y, để tôi xem nó bị sao. Mọi người lùi lại chút đi, mọi người vây quanh thế này nó sẽ sợ đấy.”
Đường Hạ vừa đến gần, con chó ngao Tạng đột nhiên yên lặng hẳn, ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất, rêи ɾỉ đau đớn mấy tiếng “ư ử”.
Đường Hạ thở phào nhẹ nhõm, 10000 điểm không uổng phí, con chó ngao Tạng hung dữ lập tức biến thành bé cưng ngoan ngoãn, khiến người ta rất muốn vuốt ve.
Anh ngồi xổm bên cạnh con chó ngao Tạng, thử vươn tay ra, xoa đầu nó. Con chó lại “ư ử” hai tiếng, nghe như tiếng trẻ con khóc. Những người đứng xem đều ngớ người, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Nhạc Dương càng kinh ngạc hơn. Hổ Đầu là do anh ta nuôi từ nhỏ, tính khí nó thế nào anh ta rõ nhất, nó không thích người lạ đến gần, huống chi là sờ đầu nó. Vậy mà, còn nũng nịu rêи ɾỉ ư? Anh ta vô thức liếc nhìn Đường Hạ một cái rồi nhíu mày. Vị bác sĩ trẻ tuổi này trạc tuổi anh ta, lại đẹp trai đến vậy, có thật sự biết y thuật không hay chỉ là một bình hoa di động?
Nhạc Dương nhìn lại con chó của mình, nó lại đang nghiêng đầu mặc kệ cho người kia vuốt ve, bộ dạng trông rất hưởng thụ. Vị bác sĩ trẻ tuổi này không chỉ có ngũ quan tinh xảo mà còn có một đôi bàn tay đẹp, mười ngón tay thon dài mảnh mai, đặt lên cái đầu đen thui của Hổ Đầu nhà anh ta, cứ thấy là… Hổ Đầu đang phá hỏng đôi tay đó.
Nhạc Dương kéo kéo dây xích trong tay, bảo con chó nhà mình giữ ý tứ một chút.
Con chó ngao Tạng khó hiểu nhìn chủ nhân một cái rồi lập tức rúc vào lòng Đường Hạ, cái đầu to tướng vùi vào ngực Đường Hạ, khịt khịt mũi khe khẽ, khiến Đường Hạ ôm gọn trong vòng tay.
Đường Hạ xoa xoa tai nó, đột nhiên cảm nhận được niềm vui khi nuôi chó lớn: “Bảo bối to lớn, mày đáng yêu quá đi mất!”
Nhạc Dương đã không nỡ nhìn nữa rồi, đồ mê sắc đẹp không biết xấu hổ!
Thấy nó hợp tác như vậy, Đường Hạ vội vàng nâng đầu chó lên kiểm tra rồi cau mày: “Miệng nó bị axit sulfuric ăn mòn rồi, đau thế này thì làm sao mà không quậy cho được?”
“Axit sulfuric?” Nhạc Dương kinh ngạc hỏi: “Axit sulfuric ở đâu ra?”
Đường Hạ ngẩng đầu nhìn đối phương một cái, thầm nghĩ anh chàng này trông khá bảnh bao, ăn mặc cũng ổn nhưng đầu óc lại không nhanh nhạy. Câu hỏi này anh hỏi tôi à, chó của anh hay chó của tôi?
Khóe miệng con chó ngao Tạng bị ăn mòn do đau đớn nên chảy nước dãi, hòa lẫn với máu và axit ăn mòn cả vùng da xung quanh. Vì lông dày và màu đen, vết thương không dễ nhìn thấy, người khác thấy nó nổi điên và chảy nước dãi nên cứ tưởng nó bị dại.
Bây giờ những người đang xem náo nhiệt biết không phải là bệnh dại, họ mới vứt gậy xuống, bàn tán xôn xao về việc Đường Hạ đã làm thế nào mà khiến con chó ngao Tây Tạng bình tĩnh lại, nghĩ thế nào cũng thấy quá đỉnh.
Đường Hạ xoa đầu chó: “Đến cửa hàng của tôi đi, cần phải cạo lông chỗ này.”
“Được.” Nhạc Dương vội vàng kéo con chó dậy: “Tôi tên Nhạc Dương, cậu tên gì?”
“Đường Hạ.”
“Làm phiền cậu rồi, bác sĩ Đường.” Nhạc Dương vừa định nói mấy câu khách sáo thì thấy Đường Hạ dẫn họ đến phòng khám Đông y. Anh ta đành nuốt lời định nói xuống rồi nghi ngờ hỏi: “Bác sĩ Đường, cậu là bác sĩ Đông y à?”
“Cũng là bác sĩ thú y.” Đường Hạ đeo găng tay, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Yên tâm, tôi chữa được.”
Nhạc Dương: “…”
Trong lòng càng thêm lo lắng bất an.
“Hãy nhớ rằng vết thương bị hóa chất ăn mòn tuyệt đối không được rửa trực tiếp, nếu không vết thương sẽ lan rộng. Nếu không thể xác định là chất gì ăn mòn hoặc tạm thời không có bác sĩ thú y, anh hãy dùng khăn giấy thấm sạch, sau đó rửa lại bằng nước sạch một lúc.” Đường Hạ vừa làm vừa chỉ cho Nhạc Dương cách xử lý. Anh cảm thấy người này chắc hẳn là người yêu chó để tránh sau này lại xảy ra những chuyện tương tự mà chỉ biết sốt ruột.
Nhạc Dương ngồi xổm một bên quan sát, thấy Đường Hạ thao tác thành thạo thì mới an tâm. Tuy nhiên, ánh mắt anh ta thỉnh thoảng lại liếc về phía khuôn mặt Đường Hạ, hơi ngại ngùng. Vị bác sĩ trẻ tuổi này đẹp đến mức khó mà rời mắt được!
Hệ thống: [Điểm ái mộ: +200, +200, +200.]
[Điểm khâm phục: +166, +169, +129.]
Đường Hạ biết điểm khâm phục là do đám đông vây xem cung cấp nhưng điểm ái mộ thì lại mới mẻ. Vừa xử lý vết thương cho con chó ngao Tạng, Đường Hạ vừa cảnh báo hệ thống trong đầu: “Ba đã nói rồi mà, con gộp tất cả điểm thiện cảm thành điểm ái mộ rất dễ gây rắc rối. Người không biết lại tưởng anh chàng này yêu ba từ cái nhìn đầu tiên mất.”
Hệ thống: [Phát hiện điểm ái mộ: +200, +200, +210.]
Đường Hạ: “Im miệng đi, xử lý xong rồi báo cáo tổng số cho ba là được.”
Hệ thống: [Vâng ạ, ba yêu…]
Đường Hạ lại lấy baking soda ra, pha một bát nước rồi dùng nó để rửa vết thương cho con chó lớn.
Từ đầu đến cuối, con chó ngao Tạng hung dữ này ngoan ngoãn để Đường Hạ xử lý khiến Nhạc Dương phải tặc lưỡi khen ngợi: “Bình thường nó còn không ngoan như vậy trong tay tôi đâu, cậu giỏi thật đấy.”
Đường Hạ cười xoa đầu chó: “Chó hiểu chuyện mà, nó biết tôi đang cứu nó.”
“Nói vậy thì nó cũng thông minh phết nhỉ.”
Đường Hạ bật cười, nghe câu nói đó là biết chủ nhân nó không được thông minh cho lắm rồi.
Nhạc Dương cũng cùng Đường Hạ vuốt ve đầu chó: “Sao lại có axit sulfuric được nhỉ? Lúc ở nhà nó vẫn bình thường mà. À! Tôi nhớ rồi! Sau khi xuống xe, nó có nhặt được một cái chai bên cạnh thùng rác, nó đã ngậm lấy!”
“Chết tiệt! Cái đồ khốn nạn!” Nhạc Dương tức giận chửi mắng kẻ vô lương tâm: “Thứ nguy hiểm như vậy sao có thể vứt bừa bãi được chứ?”
Đường Hạ mỉm cười, đi pha một loại thuốc mỡ: “Tôi kê thuốc mỡ kháng viêm dùng trong ba ngày. Thuốc này tôi tự pha, anh dùng xong nhớ đậy kín nắp, mỗi ngày bôi cho nó vào buổi sáng và tối. Ba ngày thuốc, cộng thêm mười tệ phí xử lý, tổng cộng bốn mươi tệ.”
Nhạc Dương nhận lấy, biết ơn nói: “Bác sĩ Đường, cậu đúng là toàn năng! Cậu thật sự biết cả thú y, giỏi quá!”
Đường Hạ khẽ nhếch mép, làm điệu bộ chỉ một chút xíu bằng tay: “Chỉ là biết sương sương thôi mà.”
Nhạc Dương bỗng cảm thấy mình bị nụ cười đó làm cho lóa mắt, thầm nghĩ vị bác sĩ trẻ tuổi này cũng thật ngu ngốc, thời buổi này còn mấy ai đi học Đông y chứ? Đi quay quảng cáo còn kiếm tiền hơn làm Đông y, đúng là phí hoài cả cái khuôn mặt này, tội lỗi quá đi mất!
Anh ta tiếc nuối hỏi: “Tôi có thể kết bạn với cậu không? Tôi có một trại chó, chuyên nhân giống chó cảnh. Sau này có việc gì thì tôi có thể tìm cậu giúp được không?”
Đường Hạ nghe thấy “trại chó”, mắt sáng rực lên. Hệ thống ngay lập tức giúp anh hình dung ra một cảnh tượng trong đầu, Ctrl+V ra một đàn chó bao la bát ngát, trông như nghìn quân vạn chó, vô cùng chấn động. Đường Hạ vui vẻ nói: “Được thôi! Kết bạn đi!”
Hai người vui vẻ kết bạn, Nhạc Dương lập tức chuyển 200 tệ. Đường Hạ giữ lại 40 tệ, số còn lại chuyển trả: “Nói 40 là 40, đưa thêm là nhận phong bì rồi.”
Hệ thống: [Nhận được điểm cảm xúc biết ơn: +2800, +8000.]
[Nhận được điểm khâm phục: +50, +80, +100, +300, +260.]
Đường Hạ chết lặng: “Tám ngàn điểm kia là của ai vậy?”
Hệ thống: [Con chó.]
Đường Hạ cúi đầu nhìn con chó ngao Tạng đang nằm dưới chân mình. Con chó lớn cũng ngẩng mặt lên nhìn anh, đôi mắt đen láy to tròn, vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
Đường Hạ xúc động lao tới ôm lấy cổ con chó, úp mặt vào đầu nó, rưng rưng cảm động cọ đi cọ lại: “Mày đáng yêu quá đi mất, tao yêu mày! Yêu cực kỳ!”
“Cái này…” Nhạc Dương ngớ người. Hổ Đầu nhà anh ta trông dữ tợn thế kia mà vị bác sĩ trẻ này lại khen nó đáng yêu: “Anh bạn, khẩu vị của cậu mặn mòi ghê ha.”
Đường Hạ vốn định hôn một cái lên trán Hổ Đầu nhưng bị nói vậy liền cứng họng kìm lại.
Cả buổi sáng, hệ thống không hề ngơi nghỉ, thu thập điểm cảm xúc liên tục. Cuối cùng, không những bù lại được 10000 điểm đã mất mà còn kiếm thêm được 10000 điểm nữa.
Đường Hạ vui vẻ nói: “Con trai, vụ làm ăn này của chúng ta hời to rồi!”
Hệ thống biến thành chú thỏ nhỏ nhảy nhót trong đầu Đường Hạ: “Ba giỏi quá! Gương thần gương thần cho ta biết, ai là người giỏi nhất thế giới? Trả lời: Là ba ạ!”
Đường Hạ vui vẻ kéo dài hai tai thỏ của hệ thống, thắt thành hình nơ: “Gương thần gương thần cho ta biết, ai là đứa trẻ đáng yêu nhất thế giới? Trả lời: Là con trai của ba!”
Hệ thống: [QAQ.]
“Bảo bối, con có thể lớn hơn một chút không? Con xem con chó ngao Tạng nhà người ta đáng yêu biết bao kìa.”
Con thỏ nhỏ vụt một cái biến thành cao ba mét, dang rộng hai tay nhìn xuống Đường Hạ: [Đến đây, ôm con đi!]
Đường Hạ: “…Thôi được rồi, biến lại đi.”
Tại phòng khám thú y cách phòng khám Đông y của Đường Hạ chỉ năm trăm mét, một bác sĩ trẻ nói với ông chủ: “Anh Ngô, anh nghe nói gì chưa, con chó của cậu thiếu gia nhà giàu tự nhiên hóa điên được cái cậu bác sĩ phòng khám Đông y bên cạnh chữa khỏi rồi đấy.”
Ngô Dụng nghi ngờ hỏi: “Cậu thiếu gia nhà giàu nào cơ?”
“Chính là ông chủ nhỏ của trại chó cảnh ở phía Bắc ấy, nhà anh ta có mỏ, có cả trang trại ngựa, cái cậu công tử nhà giàu ngày nào cũng lái chiếc SUV hai triệu tệ chở chó đi dạo chơi ấy. Hôm nay anh ta không biết đi đâu, dắt theo một con chó ngao Tạng ra ngoài, con chó tự nhiên phát bệnh còn gây hoảng loạn nữa.”
Vừa nói đến đây, một thanh niên mặc bộ đồ y tá màu xanh đang ôm một con chó Poodle đi xuống lầu: “Bác sĩ Ngô, con chó này lại nôn nữa rồi.”
Ngô Dụng sốt ruột nói: “Cứ để nó sang một bên đã, chiều tối chủ nó sắp đến thì truyền dịch cho nó.”
Y tá trẻ lo lắng hỏi: “Kéo dài nửa ngày như vậy có bị mất nước không?”
“Không chết được đâu, truyền dịch hai ngày là khỏi thôi.”
Y tá không còn cách nào khác, đành bế chú chó con quay lại. Kéo dài nửa ngày đúng là không chết được nhưng bệnh tình sẽ trở nên nghiêm trọng hơn. Chủ chó nếu muốn chữa bệnh sẽ phải tốn thêm tiền hai ngày, chó cũng phải chịu thêm khổ hai ngày. Trong lòng y tá không hề đồng tình với cách làm này nhưng bác sĩ Ngô là giám đốc của bệnh viện thú y này, anh ta chỉ là người làm công ăn lương vì miếng cơm manh áo nên đành phải làm theo.
Sau khi sắp xếp chú chó con xong, lúc y tá đi xuống lầu, hai bác sĩ vẫn đang nói chuyện về chuyện đó. Ngô Dụng mặt lạnh tanh: “Cái tên bác sĩ Đông y này may mắn quá thể. Trước đây tôi muốn tạo mối quan hệ với trại chó cảnh để giành hợp đồng khám sức khỏe và tiêm vắc-xin cho chúng nhưng mãi chẳng nói chuyện được. Cậu nói xem, có phải cậu ta bị điên không? Bản thân là bác sĩ Đông y, khám bệnh cho người không đủ ăn sao? Ăn no rửng mỡ mà lại đi giành mối làm ăn với chúng ta!”
Một bác sĩ khác thở dài: “Chắc là bị bệnh thật rồi.”
Hệ thống: [Điểm cảm xúc ác ý +500.]
Đường Hạ đang đọc sách, đột nhiên nhận được thông báo này, lập tức cảnh giác: “Ác ý? Từ đâu ra vậy?”
Hệ thống: [Không biết, chưa từng thấy.]
Đường Hạ nhíu mày: “Ba là bác sĩ có lương tâm như vậy, chữa bệnh giỏi, lấy tiền ít, ba đắc tội với ai chứ?”
Hệ thống: [Chắc là đắc tội với thằng chó đẻ nào đó rồi.] Bò đực tức giận.jpg.
“…Con học chửi bậy từ ai đấy?” Đường Hạ túm chặt hai cái tai thỏ của nó, nhấc lên lắc lắc: “Nói gà không nói gáy, văn minh là của chung! Sửa lại! Sửa thành đồ khốn kiếp! Thằng ranh con!”
Hệ thống: [Đồ khốn kiếp! Thằng ranh con!]
“Ngoan lắm.” Ngay lúc Đường Hạ đang dạy dỗ “con trai”, một chàng trai trẻ lén lút đến trước cửa. Đầu tiên cậu ta rón rén cúi người nhìn trộm vào trong để chắc chắn không có bệnh nhân nào khác rồi mới đẩy cửa bước vào.
Đường Hạ đặt sách xuống, hoài nghi đánh giá chàng trai trẻ nhìn như đang lén lút làm việc xấu này. Đối phương khoảng mười tám, mười chín tuổi trông rất khôi ngô, lông mày tuấn tú, mắt sáng ngời, vẻ ngoài rạng rỡ, cởi mở. Chỉ là dáng đi… cứ như kẹp mông lại, rất không tự nhiên.
Đường Hạ nhướng mày, thằng nhóc này tối qua đi nhặt xà phòng à?
“Anh ơi, cứu em!” Chàng trai trẻ không dám ngồi xuống, đầy hy vọng nắm lấy tay Đường Hạ, khẽ nói: “Chuyện này liên quan đến trinh tiết của em!”
Đường Hạ: “…”
Đường Hạ suy nghĩ hơn mười giây, cuối cùng cũng chọn được một câu từ khá uyển chuyển. Cậu chân thành an ủi: “Đừng lo lắng, nứt hậu môn là bệnh rất phổ biến, nếu không nghiêm trọng thì bôi thuốc mỡ là khỏi. Các cậu thanh niên bây giờ ấy mà, vẫn nên chú ý sức khỏe, đừng chơi quá đà.”
Vẻ mặt Đường Hạ nghiêm túc, chỉ cần anh nghiêm túc, bệnh nhân sẽ không còn ngượng ngùng nữa.
Tác giả có lời muốn nói:
Đường Hạ: “Đừng sợ, chữa được, đều chữa được hết.”