Người phụ nữ cười ngượng nghịu: “Cái thằng bé này! Còn chưa hiểu chuyện gì cả.”
Đường Hạ hiền lành véo véo cái má bầu bĩnh của đứa bé: “Bé hơi chướng bụng thôi, còn triệu chứng cảm cúm thì em chưa nhìn ra.” Sau khi kiểm tra xong, Đường Hạ kéo cánh tay nhỏ mũm mĩm của đứa bé để bắt mạch rồi lại bị bàn tay nhỏ mũm mĩm đó sờ lên mặt hai cái.
Đường Hạ cười nói: “Không phải cảm lạnh đâu là bệnh về đường ruột. May mà đưa đến sớm, nếu chậm nửa ngày nữa là sẽ bị tiêu chảy đấy.”
Mẹ đứa bé lo lắng nói: “Bác sĩ kê thuốc cho nó đi hay là tiêm một mũi nhé?”
“Không cần tiêm đâu. Với những đứa trẻ nhỏ như thế này, trước đây chưa từng uống thuốc gì, nên hạn chế tiêm chích càng nhiều càng tốt, để tránh hình thành kháng thể. Sau này nếu có bệnh lại, thuốc sẽ không còn tác dụng nữa.”
Đường Hạ mua một ít thuốc dành cho trẻ em từ nhà thuốc của hệ thống. Anh viết rõ cách dùng rồi dặn dò thêm người phụ nữ một lần nữa về liều lượng. Lúc ra về, đứa bé vẫn gọi Đường Hạ là “anh trai xinh đẹp”.
Hệ thống: [Điểm ngưỡng mộ: +500, +500, +500.]
Đường Hạ dở khóc dở cười, hỏi trong đầu: “Nó còn chưa cai sữa, sao lại có điểm ngưỡng mộ được chứ?”
Hệ thống: [Tất cả cảm xúc thích con đều coi là điểm ngưỡng mộ.]
Đường Hạ: “Vậy thì con dễ gây rắc rối lắm đấy, bảo bối.”
Cuối cùng cũng đến lượt cô gái kia. Đường Hạ rót một cốc nước: “Cô khó chịu ở đâu? Mời ngồi xuống nói chuyện.”
Cô gái sờ sờ má: “Bác sĩ, tôi đau răng ạ.”
Đường Hạ lấy ra tăm bông, kiểm tra chỗ cô bị đau. Lợi đã sưng vù, còn có một cục nhỏ nữa. Đường Hạ ấn thử, bên trong đã có cảm giác dịch chuyển, đây là áp xe rồi.
Trong lòng Đường Hạ đã có câu trả lời: “Trường hợp của cô có phải trước đây đã uống thuốc trong một thời gian dài rồi không?”
Cô gái mở to mắt: “Vâng, đúng vậy ạ.”
“Tôi khuyên cô nên đến thẳng phòng nha khoa. Cái này của cô không phải là viêm lợi do nóng trong mà là viêm quanh chóp răng. Bây giờ có uống bao nhiêu thuốc kháng viêm cũng vô ích thôi, cô cần phải điều trị tủy răng. Chỗ tôi không chữa được.”
Cô gái ôm má, sợ đến tái cả mặt: “Anh kê cho tôi thuốc tiêu sưng đi, không phải anh có thể tiêu cả khối u sao?”
Đường Hạ uống một ngụm nước, thầm nghĩ quả là ông Vương quảng cáo quá đỉnh. “Tiêu sưng cũng chỉ trong trường hợp chưa áp xe thôi. Hơn nữa, cũng không thể tiêu viêm cho răng được, cô đi chụp X-quang đi, tủy răng chắc chắn đã hỏng rồi.”
“Còn phải chụp X-quang nữa sao? Nghiêm trọng đến vậy ạ?” Cô gái càng sợ hơn: “Bác sĩ ơi, anh cứu tôi với, tôi sợ đau lắm! Tôi không dám đi.”
Đường Hạ dịu dàng dỗ dành: “Không đau đâu, bác sĩ sẽ tiêm thuốc gây tê cho cô mà.”
Cô gái hoảng hốt ôm má: “Tiêm thuốc tê cũng đau mà!”
Đường Hạ lắc đầu, nghiêm túc nói: “Chắc chắn không đau bằng bây giờ đâu. Bác sĩ nha khoa đều rất nhẹ nhàng mà, lúc tiêm thuốc tê chỉ đau một chút xíu thôi, giống như bị kiến cắn một cái vậy, “đing” một tiếng là xong, tiêm thuốc tê xong là lập tức không còn cảm giác gì nữa. Các anh chị bác sĩ nha khoa hiền lành, đáng yêu sẽ trò chuyện với cô, thế là răng đã chữa xong rồi.”
Bị Đường Hạ dỗ dành một cách nhẹ nhàng như vậy, cô gái không còn sợ hãi nữa, cô hỏi lại đầy nghi hoặc: “Thật sự không đau ạ?”
Đường Hạ nghiêm túc: “Thật đấy.”
Nghĩ đến những chiếc kìm nhổ răng, mũi khoan… Đường Hạ rất tự nhiên gạt chúng sang một bên. Khám sớm thì khỏi sớm, vẫn phải khuyên cô đi: “Nghe lời tôi đi, mau chóng đi khám đi. Trường hợp của cô chỉ một chút là có thể chữa khỏi thôi.”
Hệ thống: [Cô ấy đến chỗ nha sĩ, thấy mấy cái dụng cụ đó, chắc không khóc nữa chứ?]
Đường Hạ nhìn bóng lưng cô gái đang buồn bã khuất dần, đồng cảm nói: “Con trai, tự tin lên, chắc chắn sẽ khóc.”
Hệ thống biến thành một chú thỏ nhỏ nhảy ra trong đầu, bất mãn chỉ vào Đường Hạ: […Ba nói dối à!]
Đường Hạ nhéo hai cái tai to của con thỏ, tết thành bím, rồi đeo thêm bông hoa nhỏ màu đỏ lên: “Con trai, đây cũng là lời nói dối thiện ý thôi, đi nào, đi mua bữa sáng!”
Đường Hạ mua ba cái bánh bao nhân thịt lớn về, đang ăn thì nghe thấy bên ngoài ồn ào náo nhiệt, có rất nhiều người la hét thất thanh: “Điên rồi!”, “Chạy mau!”, “Đánh chết nó!” gì đó.
Đường Hạ vừa ăn bánh bao vừa đi ra cửa nhìn, ở quảng trường nhỏ đã có rất đông người vây quanh. Anh vẫn chưa nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe thấy một giọng nói lớn quen thuộc hét lên: “Ai bảo không có bác sĩ thú y chứ, Tiểu Đường chính là bác sĩ thú y cực kỳ giỏi, cái gì cậu ấy cũng biết!”
Dì Vương hàng xóm - một fan cuồng nhiệt, đầy nhiệt huyết chạy đến. Đường Hạ đang gặm bánh bao, mặt mày ngơ ngác: “Cái gì cơ?”
Dì Vương với cân nặng 80 kí nhưng chạy nhẹ nhàng như 40 kí, xông đến kéo cửa phòng khám của Đường Hạ: “Đường Hạ, cháu mau xem đi, có con chó ngao Tạng bị điên rồi, đáng sợ quá!”
Đường Hạ nuốt vội miếng bánh bao cuối cùng, vô cảm rút khăn giấy trong túi ra lau tay. Dì Vương quá tin tưởng anh rồi, chó ngao Tạng bị điên mà cũng chạy đến gọi anh, anh không sợ sao?
Lúc này, một chàng trai trẻ khoảng hai mươi tuổi đang khó nhọc kéo một con chó ngao Tạng trưởng thành. Con chó ngao đó to như một con sư tử nhỏ, nhe nanh trợn mắt, khóe miệng còn chảy dãi, nhìn thế nào cũng giống như bị bệnh dại. Xung quanh không có ai dám đến gần.
Trong thị trấn này, không cấm nuôi chó lớn như vậy, chỉ cần có giấy phép nuôi chó và dắt dây thì không ai quản. Nhưng một con chó lớn như thế, người bình thường không nuôi nổi mà ở thị trấn nhỏ này cũng chưa từng thấy bao giờ.
Những người vây xem đều sợ hãi: “Nghe nói cái con này có thể cắn chết sói, nhỡ chủ nó không giữ được, nó sẽ cắn chết người đấy!”
“Mau đánh chết nó đi! Con chó này không thể giữ lại được!”
“Bị chó dại cắn cũng sẽ bị bệnh dại! Đánh chết nó đi!”
Đã có người mang gậy đến, xem ra định ra tay.
Chủ con chó vội vàng giải thích: “Nó đã tiêm vắc-xin rồi, sẽ không bị bệnh dại đâu! Mọi người đừng ai động vào, hãy tránh xa ra đi, các người như vậy nó sẽ sợ! Cảm xúc sẽ không kiểm soát được! Ở đây có ai là bác sĩ thú y không?”
Đường Hạ nấp sau đám đông quan sát một lúc, con chó này quá hung dữ, anh cũng không dám tiến lên. Với cánh tay, bắp chân của anh thế này, còn không đủ cho nó cắn một miếng.
Nhưng rõ ràng con chó này đang bị bệnh, nếu chủ của nó không giữ được rất có thể nó sẽ cắn người. Ngay lúc Đường Hạ còn đang do dự không biết làm cách nào để trấn an nó, hệ thống “tít tít” hai tiếng: [Kích hoạt năng lực xoa dịu, đổi 10.000 điểm cảm xúc một lần. Sau khi sử dụng cho bệnh nhân, cảm xúc của đối phương sẽ ổn định, phối hợp với bác sĩ hoàn thành điều trị, hiệu quả kéo dài suốt quá trình điều trị.]
Đường Hạ cảm thấy đau lòng, cái này thật tốt, giải quyết được chuyện cấp bách nhưng cũng đắt quá đi mất!
“Hệ thống thông minh, đáng yêu và tài giỏi kia ơi, 800 điểm đổi được không?”
Hệ thống: [Đây là thiết lập đã được lập trình sẵn, không thể thay đổi được đâu.]
Đường Hạ xót xa nói: “Thôi được rồi, đổi đi.”
Hệ thống: [Đổi 10.000 điểm cảm xúc lấy một lần sử dụng chức năng an ủi. Vui lòng chọn đối tượng sử dụng.]
Đường Hạ nhìn hình ảnh 3D xuất hiện trước mắt, anh chạm vào con chó ngao Tạng. Thế nhưng con chó vẫn nhe nanh trợn mắt trông cực kỳ hung dữ.
Đường Hạ sợ hãi không dám tiến lên: “Sao nó vẫn hung dữ thế? Không có tác dụng à?”
Hệ thống: [Ba cần phải đến gần nó thì mới thấy được hiệu quả.]
Đường Hạ không yên tâm: “Nhỡ không có tác dụng, nó cắn ba thì sao?”
Hệ thống: [Ba ơi, đừng sợ, nó dám cắn ba thì ba cắn lại nó! Ba! Lên đi! Nhào vô xơi tái nó! Chơi tới đê!]
Đường Hạ: “…”
Cái thằng con thiếu đạo đức này không thể nào chấp nhận nổi!
Tác giả có lời muốn nói:
Hệ thống: [Trong lòng con, ba con vô cùng vĩ đại, ba có thể đánh bại chó ngao Tạng, ba có thể bay, ba có thể ăn… phân…]
Đường Hạ: “Không! Ba không thể!”