Đến tối, mấy bà thím nhảy quảng trường ở sân nhỏ trước cửa phòng khám đã nhìn thấy tờ quảng cáo mà Đường Hạ dán: “Thằng bé bác sĩ này còn làm thú y nữa à, rốt cuộc nó khám bệnh cho người hay cho chó vậy?”
Là một trong những thành viên của “hội fan Đường Hạ”, dì Vương lập tức lên tiếng: “Có tài thì phải đa tài đa nghệ chứ! Con Quế Viên nhà tôi chính là do cậu ấy khám đấy. Chiều nay uống thuốc xong, lúc tôi ra ngoài đã thấy nó tỉnh táo hẳn ra, còn ăn được mấy miếng cơm, không nôn nữa. À mà mới tốn có hơn hai mươi tệ thôi.”
“Rẻ thế á? Con mèo nhà tôi mấy hôm trước cũng bị đau bụng, ở phòng khám thú y bên cạnh tốn hơn năm trăm tệ lận, đến tôi đi khám bệnh còn tiếc tiền không dám tiêu nhiều như thế. Nếu không phải con gái tôi nuôi nó từ bé, xem mèo như mạng, tôi thật sự không muốn chữa nữa, chữa không nổi!”
Rõ ràng không chỉ một người từng khám bệnh ở phòng khám thú y đó. Mấy bà thím tụ lại, đều kể rằng phòng khám thú y kia khám bệnh đắt đỏ, động một tí là đòi mấy trăm đến cả nghìn tệ.
Dì Vương lôi kéo: “Lần sau cứ trực tiếp tìm tiểu Đường mà khám, vừa rẻ lại vừa tốt.”
Đường Hạ cảm thấy điểm thiện cảm của mình cứ thế tăng vùn vụt, lại có thêm rất nhiều người thêm bạn bè với anh.
Hệ thống: [Dì Vương đã trở thành đại sứ tuyên truyền của hệ thống này, con muốn trao tặng bằng khen cho dì ấy.]
“Phụt!” Đường Hạ đứng ở cửa nhìn dì Vương đang trò chuyện với một nhóm các bà thím. Không cần nghĩ nhiều, chắc chắn là dì ấy đang quảng cáo giúp anh rồi. Đường Hạ xúc động ôm ngực: “Cảm ơn dì Vương hàng xóm, cảm ơn ông Vương trong làng, người họ Vương ai cũng nhiệt tình như vậy, đều đang nỗ lực để ba không phải mặc váy. Ngày mai ba nhất định sẽ ủng hộ dì Vương, ăn ba bữa bánh bao nhân thịt lớn!”
Hệ thống: [Ba ơi, ba có biết nấu ăn không ạ?]
Đường Hạ đứng ở cửa, trò chuyện với đứa con trai trong đầu: “Biết chứ nhưng không phải bây giờ không có thời gian sao?”
Hệ thống: [Bản hệ thống có thực đơn dưỡng sinh đó nha, đợi khi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, hệ thống lên cấp hai, ba có thể dùng điểm để đổi đó…]
“Con giỏi thật đấy, không hổ là hệ thống do ông trời tạo ra!” Đối với một hệ thống mà hễ bị nghi ngờ là dọa kéo mình cùng “bùng nổ”, Đường Hạ giờ đây đã học được kỹ năng mới: dỗ dành con nít.
Hệ thống: [He he he…]
Đường Hạ đang mải trò chuyện nhưng trong mắt những người qua đường, vị bác sĩ trẻ tuổi tuấn tú này lại trông như đang mong ngóng bệnh nhân đứng trước cửa, quả là một cảnh tượng đẹp mắt.
Có một cô gái đang đi dạo gần đó đã nhìn Đường Hạ mấy lần rồi lén lút chụp một bức ảnh góc nghiêng của anh gửi cho bạn cùng phòng xem: [Bác sĩ ở làng tớ này, đẹp như hoa! Tiếc là không ốm thì khó mà làm quen! Tim tớ đau quá!]
Cô gái này tên là Lạc Tư Ngôn, năm nay đáng lẽ sẽ học năm ba đại học. Hiện tại đang là kỳ nghỉ hè, bình thường hay cùng mấy cô bạn cùng phòng tụ tập, chuyện gì cũng có thể trò chuyện.
Mấy cô bạn nhìn thấy vẻ đẹp trai của Đường Hạ, đều kích động gửi ảnh biểu cảm “sói con” nhe nanh: [Oa oao…]
[Mau đi làm quen đi! Xin số WeChat!]
[Lão tứ à cậu đang có lợi thế gần gũi đấy, có ôm được trăng về nhà hay không thì xem cậu có chủ động hay không thôi, chị em ủng hộ cậu!]
Thật ra ai cũng biết đó chỉ là những lời đùa vui, giống như nhiều cô gái khác khi thấy anh chàng nào đó trông có vẻ ổn, mọi người tụ tập lại trêu ghẹo một chút thôi, chứ thật sự để đi làm quen thì ít ai có đủ dũng khí.
Lạc Tư Ngôn thấy mấy đứa bạn cùng phòng xúi giục, cô nàng cũng hùa theo cãi cọ một lúc. Lúc định rời đi, cô bỗng nhìn thấy dòng chữ “trị nấm chân không hiệu quả hoàn tiền” dán trên cửa. Lạc Tư Ngôn nghĩ nghĩ, rồi đột nhiên cười và nhắn lại: [Tớ thật sự đi làm quen đây, chúc tớ may mắn nhé!]
Bạn cùng phòng: [Đ* má!]
[Lão tứ à cậu giữ kẽ chút đi!]
[Đừng có đi, sẽ bị coi là con dở hơi đấy!]
Cuối cùng Đường Hạ cũng thấy có người đến, anh đặt hệ thống sang một bên, chủ động đẩy cửa: “Chào em, em không khỏe ở đâu ạ?”
Lạc Tư Ngôn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Đường Hạ, mắt sáng long lanh: “Ba em bị nấm chân đã nhiều năm rồi, cứ hè đến là lại tái phát. Thuốc của anh thật sự hiệu nghiệm không ạ?”
“Hiệu nghiệm chứ, không hiệu nghiệm sẽ hoàn tiền cho em.” Đường Hạ thầm nghĩ, con trai hoang của anh vì hiệu quả mà còn muốn kéo anh chết cùng, sao có thể không hiệu nghiệm được chứ?
Đường Hạ đã nhớ kỹ đơn thuốc, trong lúc anh đi pha thuốc, Lạc Tư Ngôn đã chụp một bức ảnh lưng của Đường Hạ gửi cho bạn cùng phòng: [Xem này, tớ thật sự đã vào rồi, tớ đã ủng hộ việc kinh doanh của anh ấy! Sau này tớ là kim chủ của anh ấy!]
Bạn cùng phòng: [Cậu khám bệnh gì thế? Khám não à?]
Lạc Tư Ngôn: [Mua thuốc trị nấm chân cho ba tớ.]
Bạn cùng phòng: […Đồ vô dụng! Sau này anh trai ấy nhìn thấy cậu là y như rằng nhớ đến bệnh nấm chân, cậu hết hy vọng rồi!”
Đường Hạ pha thuốc xong, chia thành từng gói nhỏ: “Mỗi ngày một gói để ngâm chân, tổng cộng hai mươi sáu tệ.”
Lạc Tư Ngôn bực bội nhận lấy. Đường Hạ thắc mắc “Ừm?” một tiếng rồi hỏi: “Em còn điều gì chưa hiểu sao?”
Lạc Tư Ngôn ngượng ngùng nói: “Em thật sự là mua cho ba em đấy ạ.”
“Ồ, vậy em hiếu thảo ghê.” Đường Hạ khó hiểu, mua thuốc cho ba là chuyện đáng xấu hổ sao?
Lạc Tư Ngôn đưa tay đỡ trán: “Thôi rồi, giải thích không rõ ràng được nữa. Sau này có bệnh em sẽ lại đến tìm anh.”
Đường Hạ gật đầu, hoàn toàn không hiểu cô gái này đang nghĩ gì, một cô gái tốt mà sao đầu óc có vẻ hơi chập mạch.
Hệ thống: [Điểm Hối Hận: +500, +700, +1300.]
“Mua thuốc nấm chân rồi còn hối hận à?” Đường Hạ tròn xoe mắt ngạc nhiên: “Ba chỉ lời có ba tệ tiền công thôi mà nói ba bán đắt à?” Đường Hạ nghĩ nghĩ rồi nghiến răng nói: “Ba sẽ không hoàn tiền cho cô ta đâu, bán được cái nào hay cái đó!”
Hệ thống: [Hừ! Đàn bà, sau khi dùng thuốc của con rồi sẽ phải kinh ngạc trước hiệu quả của những bài thuốc do con sản xuất mà thôi!]
Đường Hạ: “…”
Nếu hệ thống cũng có “vòng bạn bè”, Đường Hạ nghi ngờ thằng con trai ngốc này đã kết bạn với hệ thống của đại gia tổng tài trong mấy bộ truyện ngôn tình drama rồi.
Sáng hôm sau, đúng tám rưỡi như thường lệ, Đường Hạ mở cửa phòng khám. Chắc là nhờ mấy ngày nay công tác tuyên truyền hiệu quả, sáng nay vừa mở cửa, Đường Hạ đã thấy hai bệnh nhân đang xếp hàng chờ sẵn. Anh vô cùng bất ngờ, vội vàng mở cửa mời họ vào.
Người đứng đầu là một cô gái khoảng hơn hai mươi tuổi, người thứ hai là một phụ nữ lớn tuổi hơn, đang bế một đứa bé hai ba tuổi. Cô gái chủ động lùi lại hai bước: “Em không vội, khám cho em bé trước đi ạ.”
Người phụ nữ cảm ơn cô gái rồi vội bế con vào: “Bác sĩ Đường, con tôi hơi sốt, tối qua chắc bị cảm lạnh rồi.”
Đường Hạ sờ trán đứa bé, cảm giác tay cho thấy chắc khoảng hơn 37 độ. Anh vẩy nhiệt kế rồi đưa qua: “Chị đo nhiệt độ cho bé trước đi ạ, bé bao nhiêu tuổi rồi?”
“Được hai tuổi bảy tháng. Có triệu chứng nào khác không? Ăn uống thế nào rồi?”
Người phụ nữ lo lắng nói: “Nó không thích ăn gì cả, chắc là do sốt. Sáng nay nó còn nôn nữa.”
Đường Hạ mở cửa phòng khám, bên trong có một cái giường nhỏ: “Chị bế bé vào đi, em kiểm tra xem còn vấn đề gì khác không.”
Trong lúc Đường Hạ đang đeo găng tay, đứa bé đột nhiên òa khóc nức nở, nhất quyết đòi về nhà, khóc đến nỗi nước mũi sủi bong bóng.
Đường Hạ nén cười, lấy từ trong ngăn kéo ra một cái lục lạc, vừa lắc vừa dỗ dành đứa bé: “Nếu con ngoan ngoãn không khóc, chú tặng con cái lục lạc này nhé?”
Đứa bé ngấn nước mắt nhìn lục lạc rồi lại nhìn Đường Hạ, đột nhiên giơ bàn tay nhỏ bé mũm mĩm lên, sờ một cái lên mặt Đường Hạ: “Anh trai xinh đẹp.”
Đường Hạ: “…”
Mẹ đứa bé vội vàng sửa lời: “Anh trai thì không nói xinh đẹp, phải nói là đẹp trai chứ con.”
Nước mắt đứa bé còn chưa lau khô nhưng đã vui vẻ đạp chân lia lịa, nắm tay Đường Hạ vẫn lặp lại câu nói đó: “Anh trai xinh đẹp.”
Đường Hạ bật cười: “Được thôi, có năng khiếu đấy, sau này chắc chắn sẽ dẫn về cho mẹ nó cả đống con dâu xinh đẹp cho mà xem.”