Chương 5.2: Tôi chữa cho thú vật cũng rất chuyên nghiệp

Hệ thống: [Sâu sắc quá, không hiểu.]

“Không hiểu là đúng rồi, con vẫn còn là một đứa trẻ.” Đường Hạ dừng chủ đề này lại, kiểm tra điểm cảm xúc: “Nhóc con, con giỏi thu thập điểm ghê, đã có hơn bảy vạn rồi, gom thêm chút nữa là có thể rút mười lần liên tiếp rồi.”

Hệ thống được khen ngợi đến mức choáng váng: [He he he… Nhà bác Vương cho nhiều lắm, con chỉ là thu thập những thứ người khác cho thôi ạ.]

“Bảo bối của ba phải tự tin lên, đây chính là con đã thu thập được, con vô cùng giỏi giang.” Đường Hạ vừa mua thuốc vừa rót mật vào tai hệ thống, dỗ dành khiến nó cung cấp thêm không ít điểm cảm xúc. Đứa trẻ này vui vẻ nên những con số cứ thế tăng vùn vụt trên đỉnh đầu nó.

Dì Vương hàng xóm đến trước cửa phòng khám, nhìn vào bên trong thấy không có bệnh nhân nào, lúc này mới đẩy cửa bước vào.

Đường Hạ nghe tiếng động, dừng động tác mua thuốc lại: “Dì Vương ạ?”

“Đường Hạ, nhà dì có đứa bé, mấy hôm nay nó không chịu ăn uống gì cả, cháu có rảnh xem giúp dì không?”

“Cháu bé ạ? Bao nhiêu tuổi rồi dì?”

“Ba tuổi.”

“Nhỏ vậy sao, dì bế qua đây cháu xem thử nhé.” Sau khi dì Vương đi, Đường Hạ thấy khá khó hiểu, trong ký ức của anh thì con cái dì Vương đều đã mười mấy tuổi rồi, đâu ra đứa bé ba tuổi nào chứ?

Một lát sau, dì Vương bế về một sinh vật hình tròn, đầy lông lá, mập đến nỗi mặt toàn là nếp nhăn, cả người chi chít những ngấn mỡ, nom cứ như ông béo trong quảng cáo lốp xe Michelin vậy.

Thật tình, ngay cái nhìn đầu tiên Đường Hạ đã đứng hình, không thể phân biệt nổi đây là loài vật gì: “Đây chính là đứa bé ba tuổi đó sao?”

Dì Vương đưa chú chó cưng của mình qua: “Đúng rồi, nó tên là Quế Viên, là chó Sharpei, năm nay ba tuổi rồi. Không phải cháu có chứng chỉ thú y sao? Cháu xem giúp dì với, sao nó lại không chịu ăn gì hết? Có phải bị say nắng rồi không?”

Đường Hạ dở khóc dở cười: “Nhưng phòng khám của cháu bây giờ đề là phòng khám Đông y, cháu khám chó thì…”

“Có sao đâu chứ? Cháu biết khám là được rồi, dì tin cháu mà.”

Đường Hạ xoa đầu chú chó nhỏ. Là chú chó đầu tiên bước chân vào phòng khám Đông y nhưng chú chó chẳng hề cảm kích chút nào, vừa bị xoa liền bực bội sủa “gâu gâu” hai tiếng, tỏ vẻ vô cùng không thân thiện.

“Ối chao, tính khí ghê gớm thật đấy.” Đường Hạ cười tủm tỉm nhéo nhéo cái mặt Sharpei của nó. Con chó nhỏ này có vẻ bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, chắc là nó đã nhận ra Đường Hạ không sợ nó nên tự mình chùn bước, rụt cổ lại ư ử vài tiếng, không dám sủa “gâu gâu” nữa.

Đường Hạ thấy khóe miệng nó có nước dãi liền banh miệng nó ra xem thử, răng thì không sao: “Không thích ăn, vậy còn uống nước thì sao?”

Dì Vương khoa trương nói: “Uống chứ, một ngày uống hết hơn nửa chậu luôn đó.”

Đường Hạ sờ thử nhiệt độ, không sốt: “Có nôn không? Tiêu chảy không?”

Bà Vương lo lắng: “Vừa tiêu chảy vừa nôn, không phải là viêm ruột chứ?”

“Không loại trừ khả năng đó.” Đường Hạ sờ bụng chú chó nhỏ, nó rõ ràng co rúm lại, xem ra là bụng khó chịu, không cho sờ.

“Dì à, dì đặt nó xuống đất đi để cháu xem thử.”

Dì Vương vừa đặt chú chó xuống đất, nó liền bồn chồn quay vòng vòng, hết vòng này đến vòng khác, vừa quay vừa khụt khịt, ư ử ra tiếng.

Đường Hạ xoa cằm, nhìn không giống viêm ruột, mà lại giống ngộ độc muối* hơn. Ở đây anh không có thiết bị xét nghiệm nên không thể xác định chắc chắn.

*Ngộ độc muối: là tình trạng cơ thể bị tổn thương do hấp thụ quá nhiều muối (natri) mà không uống đủ nước để cân bằng. Điều này làm tăng nồng độ natri trong máu, khiến nước bị rút ra khỏi các tế bào, bao gồm cả tế bào não. Đối với chó, ngộ độc muối có thể xảy ra khi chúng ăn phải những thực phẩm chứa nhiều muối (như bim bim, đồ ăn nhanh của người, hoặc thậm chí là nước biển khi bơi) mà không được cung cấp đủ nước sạch để uống.

“Dì à, dì có thường cho nó ăn bánh bao nhân thịt không?”

Dì Vương cười nói: “Nó lớn lên là nhờ ăn bánh bao nhân thịt đấy chứ.”

“Gần đây dì có cho nó ăn đồ gì quá mặn không?”

“Quá mặn…” Dì Vương suy nghĩ một lát rồi đột nhiên đập tay một cái: “Hôm kia nó ăn cá mặn! Hình như là sau khi ăn cá mặn thì nó bắt đầu khó chịu, không phải là bị mắc xương rồi chứ?”

Trong lòng Đường Hạ đã có đáp án. Anh hỏi hệ thống: “Bảo bối, ba nghĩ nó bị ngộ độc muối, bây giờ tỉ lệ chẩn đoán chính xác của ba là bao nhiêu?”

Hệ thống: [100%.]

Khóe môi Đường Hạ cong lên, anh nói với dì Vương: “Cháu vừa xem miệng nó không sao cả, nó có lẽ bị ngộ độc muối. Chó khác với người, ăn đồ quá mặn sẽ khó chuyển hóa. Bình thường cũng nên hạn chế cho nó ăn bánh bao nhân thịt thôi, chó cần ăn ngũ cốc thô và rau xanh, nếu chỉ ăn thịt không thì cơ thể nó sẽ không chịu nổi đâu. Dì xem nó béo thế này.” Đường Hạ véo véo lớp mỡ núng nính trên người chú chó: “Chó cũng có thể bị gan nhiễm mỡ đấy, dì cho nó ăn ít lại thôi.”

Dì Vương cười ngượng nghịu: “Sau này dì sẽ cho nó ăn bánh bao có thêm rau.”

Đường Hạ bật cười, không mấy tin lời dì Vương: “Ở đây cháu không có thuốc, dì đi…”

Hệ thống: [Có! Trong cửa hàng có thuốc dùng cho thú y!]

Đường Hạ khựng lại một chút rồi lập tức đổi giọng: “Ồ, có thuốc viên ạ, ngày ba lần, mỗi lần một viên. Dì yên tâm, nó không nặng đâu, sẽ nhanh khỏi thôi.”

Dì Vương vui vẻ nói: “Dì biết ngay mà, cháu đáng tin cậy thật đấy, không cần chụp phim, không cần xét nghiệm máu mà vẫn biết nó bị bệnh gì.”

Đường Hạ đi một vòng quanh quầy thuốc, giả vờ lấy thuốc từ ngăn kéo: “Theo lý mà nói, nên xét nghiệm máu để chắc chắn hơn ạ.”

Dì Vương thờ ơ nói: “Dù sao dì cũng tin vào y thuật của cháu, cháu nói chắc chắn là ổn rồi, bao nhiêu tiền vậy?”

“Hai mươi lăm.”

“Hai mươi lăm ư? Lần trước nó ăn nhiều quá bị nôn, dì đưa đến phòng khám kia tốn hơn sáu trăm tệ, nào là chụp X-quang rồi xét nghiệm máu, còn phải truyền dịch ba ngày nữa, đúng là bọn lang băm độc ác!” Dì Vương tức giận bùng nổ, lầm bầm mắng vị bác sĩ kia quá đáng.

Đường Hạ bất ngờ, gần đây lại có phòng khám thú y à. Nhưng mà ăn no quá mà lại đi chụp X-quang rồi truyền dịch, nghe sao mà giống bị lừa đảo thế không biết?

Sau khi dì Vương đi, Đường Hạ thắc mắc hỏi hệ thống: “Con là hệ thống Trung y, sao lại bán cả thuốc dùng cho thú y vậy?”

Hệ thống: [Con là hệ thống thần y, trọng tâm là quảng bá văn hóa Đông y để Đông y được truyền thừa. Nhưng con đâu có nói không thể dùng cách khác để cứu giúp sinh mệnh. Mọi sinh mệnh đều đáng được tôn trọng, mọi sinh mệnh đều đáng được cứu vớt.]

“Con có tư tưởng giác ngộ thật cao, đúng là một hệ thống tốt.” Đường Hạ tiếp tục mở hệ thống, mua hết những dược liệu đã chọn trước đó: “Cái gọi là đồng nghiệp là oan gia, nếu con tiếp tục khám bệnh cho thú cưng, sau này có thể sẽ xảy ra mâu thuẫn với phòng khám thú y kia.”

Hệ thống: [Ký chủ có chứng chỉ thú y, số lượng thú cưng được điều trị cũng được tính vào nhiệm vụ đó nha…]

Đường Hạ sững sờ rồi đột nhiên đứng bật dậy: “Sao con không nói sớm hơn?”

Đường Hạ lấy ra một tờ giấy A4, viết nhanh một hàng chữ to rõ rồi dùng băng dính dán lên cánh cửa kính bên trong: “Tôi kiêm cả thú y, miễn là còn sống thì cứ đến khám.”

Đến nước này thì mặc kệ mâu thuẫn gì đó, bác sĩ đâu phải làm kinh doanh, cứu được bao nhiêu thì cứu bấy nhiêu!

Đường Hạ lại lấy ra một tờ giấy A4: “Nhóc con, cái cao trị nấm chân đó, thật sự là thuốc đặc trị à?”

Hệ thống: [Ba đang nghi ngờ năng lực của hệ thống này! Hệ thống này là do ông trời tinh chọn ra đấy! Vô dụng thì làm sao con thu thập về được chứ? Ba đang xúc phạm năng lực của con! Con muốn bùng nổ! Đưa ba cùng bùng nổ luôn!]

Điểm Tức Giận: [+600, +900, +1200, +3000.]

Đường Hạ giật mình thon thót: “Bình tĩnh nào con trai! Ba tin con! Ai dám nghi ngờ con, ba sẽ dùng kim đâm chết hắn!” Đường Hạ vội vàng viết lên một tờ giấy A4 dòng chữ lớn: “Cao dán gia truyền trị nấm chân, hoàn tiền nếu không hiệu quả!” Viết xong, anh ba chân bốn cẳng chạy ra dán lên cánh cửa, vỗ bôm bốp vào tấm biển: “Con trai thấy chưa, ba tin con đến mức còn chẳng cần tiền nữa!”

Hệ thống: […Thôi được, thấy ba yêu con như vậy, con sẽ không bùng nổ nữa.] Phồng má giận dỗi.jpg.

Đường Hạ thở phào nhẹ nhõm: “Sợ chết cha đi được!”