Chương 5.1: Tôi chữa cho thú vật cũng rất chuyên nghiệp

Sau buổi bày quầy và cả sự nhiệt tình quảng cáo của ông Vương với câu nói “u còn chữa được”, số lượng bệnh nhân đến phòng khám của Đường Hạ rõ ràng tăng lên đáng kể. Từ những bệnh lặt vặt như đau đầu sốt nóng, cảm cúm, đau răng cho đến các bệnh về đường ruột, đều tìm đến anh để lấy thuốc.

Chuyện phiền phức về ba của Đường Hạ đã sớm bị anh gạt ra sau đầu. Một người xa lạ không liên quan sao có thể quan trọng bằng bệnh nhân của anh chứ?

Bận rộn cả buổi sáng, sau bữa trưa đơn giản, Đường Hạ chợp mắt một lát. Khoảng hơn hai giờ, hệ thống đột nhiên biến thành hình ảnh một chú thỏ nhỏ, hưng phấn nhảy nhót trong đầu anh: “Ba ơi! Có bệnh nhân rồi! Mười người! Mười người!”

Đường Hạ lập tức tỉnh táo hẳn, khoác áo blouse đi vù vù xuống lầu. Anh đang đau đầu không biết tìm bệnh nhân ở đâu, mười người này đúng là một đơn hàng lớn!

Vừa chạy xuống, anh đã thấy hơn chục ông bác khoảng sáu mươi tuổi thong thả bước vào như đang đi dạo. Phòng khám nhỏ bỗng chốc chật kín người. Đường Hạ vội vàng lấy ghế mời ngồi: “Mấy ông, mấy bác, ai không khỏe ạ?”

“Tôi bị huyết áp cao.”

“Tôi bị axit uric cao, lại còn bị gút nữa.”

“Tôi bị cao huyết áp, mỡ máu cao, đường huyết cao.”

“Thế thì tôi còn giỏi hơn ông, tôi bốn cao lận: huyết áp, đường huyết, mỡ máu, axit uric đều cao.”

Đường Hạ há hốc mồm. Bệnh nhiều lại là chuyện đáng tự hào sao? Sao anh lại nghe ra ý tứ ganh đua ở đây chứ?

“Các ông đều quen biết nhau cả à?”

“Đúng vậy, đều là do ông Vương giới thiệu đến cả, chúng tôi hay chơi với nhau.”

Trong lòng Đường Hạ lập tức trao cho ông Vương một chiếc cúp công dân nhiệt tình cao tám mét.

Ông bác ngồi phía trước tự giác đưa tay ra để Đường Hạ bắt mạch: “Ông Vương bảo cậu chữa khỏi cả u, cái gì cũng chữa được. Cậu xem huyết áp của tôi, làm sao để hạ xuống đây?”

Đường Hạ nhìn thái độ của mấy người, bèn hỏi ngay câu lo lắng nhất: “Mấy ông bình thường có uống rượu không ạ?”

Câu này làm mấy ông bác bật cười: “Cậu nhìn xem ở đây có ai là không uống được?”

“Cậu phải hỏi là bình thường uống bao nhiêu chứ?”

Đường Hạ ôm trán, quả nhiên ông Vương đúng là thích nhậu nhẹt, bạn bè của ông ấy ai nấy cũng là những con sâu rượu: “Bị cao huyết áp và gút thì không nên uống rượu, các ông cố gắng bỏ đi ạ.”

Mấy ông bác đều xua tay từ chối: “Thế thì không được, không có rượu thì còn gì là vui nữa.”

“Đúng vậy, sống trên đời sao có thể không uống rượu được chứ, có câu nói là gì nhỉ? Sống đến già, uống đến già.”

Đường Hạ bật cười trước sự hài hước của mấy ông bác: “Bệnh gút phát tác đau vậy mà các ông vẫn uống được ạ?”

Ông bác dừng lại một chút, rồi thâm trầm nói: “Uống ít thuốc vào, hạ xuống chút, lại là một hảo hán ngay thôi.”

Đường Hạ chỉ đành cười khổ, anh đành phải bắt mạch trước đã.

Ông bác dặn dò anh: “Cậu phải chữa thế nào để tôi vừa uống rượu được mà bệnh lại khỏi nữa nhé.”

Đường Hạ cười bất lực: “Ông ơi, ông làm khó cháu rồi. Nếu có thuốc đặc trị hay như vậy thì trên đời này đã chẳng còn ai bị gút nữa, ai ai cũng vừa nhâm nhi rượu, vừa dắt chó đi dạo, muốn đi đâu thì đi đó rồi.”

Ông bác kia cũng thích trêu chọc: “Ung thư còn chữa được, sao cái này lại không chữa được? Tôi có kinh nghiệm đấy, rượu diệt khuẩn, uống rượu ít bệnh tật.”

Đường Hạ trêu chọc hỏi: “Thế sao bệnh gút của ông lại không khỏi nhờ uống rượu?”

Ông bác nghĩ nghĩ: “Đó là tại chưa uống đủ liều lượng, có lẽ phải uống ba ly thì tôi lại mới uống có hai ly, nên bệnh gút nó chưa bị trấn áp đấy mà.”

Không đợi Đường Hạ lên tiếng, mấy ông bác khác đã nhao nhao chửi mắng: “Cút đi! Lúc đau đớn la oai oái thì thằng cha nào bảo không bao giờ uống nữa?”

“Có ích gì đâu, lúc phát tác thì uống thuốc cho nó kiểm soát lại, đợi hết đau rồi lại uống tiếp, tôi nói ông đấy, đúng là đồ không có tiền đồ!”

Mấy ông bác không bị gút thì ưỡn ngực chống nạnh, ai nấy đều hằm hè hơn người.

Nghe một đám ông cụ lời qua tiếng lại, bóc mẽ tật xấu của nhau, Đường Hạ đinh ninh rằng chẳng có ông nào trong số họ là khiến người ta an tâm cả.

Sau khi bắt mạch, Đường Hạ kê đơn thuốc: “Cháu nói trước nhé, cháu đã kê thuốc rồi thì các ông phải uống đúng giờ và trong thời gian uống thuốc tuyệt đối không được uống rượu.”

Có đến một nửa số ông bác lắc đầu lia lịa: “Thế thì không được, không chịu nổi đâu, một ngày cũng không chịu được.”

Đường Hạ bỗng nhiên cười, chậm rãi nói với họ: “Thế này nhé, nếu các ông cứ tiếp tục uống thế này, rất dễ đột tử đấy. Đừng có trợn mắt nhìn cháu, cháu không dọa các ông đâu. Đột tử thì còn đỡ đấy, cứ thế mà bỏ lại vợ con, để họ khóc lóc đau khổ đi, dù sao thì các bác nhắm mắt xuôi tay rồi cũng chẳng biết gì nữa. Cái đáng sợ nhất là tự nhiên bị đột quỵ, bại não, nhồi máu cơ tim, nằm liệt giường không cựa quậy được.”

Đường Hạ lắc đầu, nhìn sắc mặt của mấy ông bác rồi trêu chọc: “Chậc chậc chậc, nằm trên giường mà ị, nằm trên giường mà tè, nằm trên giường mà ăn. Nằm lâu ngày mông với lưng đều lở loét mưng mủ cả. Các ông thử nghĩ xem cái cảnh tượng đó đi, ôi chao, thảm lắm!”

Sắc mặt của mấy ông bác lập tức trở nên khó coi. Cậu bác sĩ trẻ này thật là xấu tính, dọa người mà lại dọa kiểu này, còn đáng sợ hơn cả chết nữa.

“Các ông ơi, cháu không bảo các ông phải cai rượu ngay lập tức, đổi lại là cháu thì cháu cũng không chịu nổi đâu. Chúng ta làm thế này nhé, cháu sẽ kê thuốc cho các ông uống trong một tuần. Trong thời gian uống thuốc, các ông đừng uống rượu. Sau khi uống hết thuốc, các ông có thể uống ba ngày, rồi cháu lại kê cho các ông một đơn thuốc khác, cũng là bảy ngày. Vì gia đình, chúng ta cũng phải giữ gìn sức khỏe chứ.” Đường Hạ tìm cốc giấy, rót cho mỗi người một cốc nước: “Cháu thấy các ông nghiện rượu thế này cũng là một loại bệnh. Càng uống sức khỏe càng tệ đi. Không tin thì các ông cứ thử uống thuốc hai ngày xem, có thể bệnh khỏi rồi thì sẽ không còn thích uống đến thế nữa đâu.”

Một đám ông bác do dự giữa việc nằm liệt giường lở loét mưng mủ và việc sống khỏe mạnh, nhảy nhót vui vẻ: “Nghe lời cậu!”

“Cả tuần này chúng tôi không uống nữa!”

“Ai uống là đồ khốn!”

Câu cuối cùng là do ông bác ngồi cuối cùng nói ra, vừa nói xong liền nhận được vô số ánh mắt giận dữ từ mấy ông bạn già. Ông bác khoanh tay, vừa đắc ý vừa kiêu ngạo: “Trừng tôi tôi cũng nói vậy, ai uống là đồ khốn.”

Đường Hạ nhìn sắc mặt đối phương, ông bác này chắc chắn là người không thể uống rượu nhất nhưng ông ấy lại hút thuốc, hút thuốc có hại cho sức khỏe, cũng phải kiểm soát.

Người già ít nhiều gì cũng có bệnh. Đường Hạ bắt mạch, khám bệnh, kê đơn và đóng gói thuốc cẩn thận cho từng ông bác một rồi dặn dò họ cách uống. Sau khi tiễn họ ra về, anh nhìn đồng hồ đã hơn bốn giờ.

Đường Hạ ngồi xuống uống một ngụm nước, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Con trai, hiệu thuốc hết thuốc rồi, ba mua ở chỗ con được không?”

Hệ thống: [Được ạ, hệ thống con có hiệu thuốc trực tuyến. Ba mua trực tuyến xong, con sẽ tự động bổ sung vào hộp thuốc. Thật tiện lợi và tiết kiệm!]

Đường Hạ khẽ nheo mắt: “Con đúng là thông minh, đáng yêu, ngoan ngoãn, lanh lợi lại hiểu chuyện. Một hệ thống giỏi giang thế này chắc hẳn là hệ thống ngôi sao trong giới hệ thống của con rồi?”

Hệ thống: [Hề hề hề…]

“Hệ thống ngôi sao thông minh, đáng yêu, ngoan ngoãn, lanh lợi, giỏi giang lại hiểu chuyện ơi, có thể giảm giá chút được không?”

Hệ thống: [Giảm hai phần trăm, hề hề hề…]

Đường Hạ mỉm cười, mở trang hệ thống, tìm đến mục cửa hàng, vừa mua thuốc vừa khen nó: “Con đúng là bảo bối tận tâm của ba, giảm thêm chút nữa đi mà…”

Hệ thống: [Giảm bốn phần trăm thôi, không thể thấp hơn được nữa đâu ạ.]

Đường Hạ vui vẻ khen ngợi: “Con trai giỏi quá!”

Hệ thống: [Hề hề hề… Cả thế giới này chẳng tìm đâu ra hệ thống nào hào phóng như con đâu!]

Đường Hạ gật đầu, lúc này thì phải dỗ dành thôi: “Con nói đúng hết. Tại con đáng yêu quá mà.”

Hệ thống hớn hở, một lúc sau liền nói với Đường Hạ: [Ba ơi, thật ra hôm nay con ít nói là vì con đang suy nghĩ ạ.]

“Ồ.” Đường Hạ thầm nghĩ: Nó nói cũng đâu có ít đâu: “Sao thế con trai, kể cho ba nghe con đang suy nghĩ gì? Hay là con để ý cô bé nhà ai rồi?”

Hệ thống: [Không phải chuyện tình cảm! Là… nhiều bác sĩ thường nói những lời nói dối thiện ý. Ví dụ như một người sắp chết, bác sĩ sợ bệnh nhân không chịu nổi cú sốc nên không nói sự thật cho bệnh nhân. Ba gặp tình huống này sẽ làm thế nào ạ?]

Đường Hạ nghiêm túc suy nghĩ: “Cái này còn tùy từng trường hợp. Ví dụ, nếu tinh thần một người quá yếu đuối, hôm nay ba nói sự thật, ngày mai họ sẽ không sống nổi, vậy thì không thể nói cho họ biết. Ba sẽ nói với gia đình họ, quyền quyết định nằm trong tay người nhà. Nhưng nếu bệnh nhân có tinh thần mạnh mẽ như ba, ba hy vọng bác sĩ sẽ nói cho ba biết sự thật. Ba cần trân trọng những ngày cuối cùng của cuộc đời, muốn ăn gì thì ăn, muốn chơi gì thì chơi, làm hết những điều mình muốn làm, không thể chết một cách mơ hồ được.”