- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Hệ Thống
- Đừng Giãy Giụa, Còn Có Thể Cứu Được!
- Chương 4.2: Thật ra con còn là một bác sĩ thú y
Đừng Giãy Giụa, Còn Có Thể Cứu Được!
Chương 4.2: Thật ra con còn là một bác sĩ thú y
Ăn cơm xong xuôi hai mẹ con liền đến. Đường Hạ vừa định đi ngủ một chút thì lại bị gọi dậy.
Để thận trọng Đường Hạ bắt mạch cho khách một lần nữa. Đơn thuốc kê buổi sáng hoàn toàn đúng bệnh. Cậu lấy thuốc theo đơn cho hai mẹ con, rồi dặn dò thêm một số chi tiết về sinh hoạt. Hai mẹ con cảm ơn Đường Hạ, xách một bọc thuốc lớn ra về. Vừa ra đến cửa thì gặp đúng ông Vương đến tái khám. Lần này ông Vương trông tinh thần tốt hơn hẳn, đã chắc chắn không phải lên bàn mổ, buổi trưa ăn cũng ngon miệng, ăn được nhiều, khắp người thấy khỏe khoắn.
Ông Vương lúc này đi đứng hiên ngang, một tay xách báo cáo kiểm tra, một tay nâng một lá cờ thêu chữ: “Hoa Đà tái thế, Diệu thủ nhân tâm” (Hoa Đà tái sinh, Bàn tay thần kỳ, tấm lòng nhân ái), dáng đi oai phong lẫm liệt.
Bà thím ra ngoài thì thì thầm với con gái: “Cái cậu bác sĩ trẻ này chắc chắn có bản lĩnh thật, nếu cậu ấy chữa không giỏi thì người ta có tặng cờ thêu chữ không? Chữa khỏi bệnh cho mình rồi, mình cũng tặng cậu ấy cờ thêu chữ, viết mấy chữ như “Quán Thế Âm ban con” chẳng hạn.”
“Quán Âm không phải là nữ sao?”
“Tấm lòng mới là quan trọng nhất.”
Đường Hạ nhìn thấy lá cờ thêu chữ trong tay ông Vương thì vô cùng ngượng ngùng: “Ông ơi, thế này cháu có bị coi là nhận quà không ạ?”
Ông Vương bất mãn nói: “Cái này sao gọi là tặng quà? Đây là sự ủng hộ về mặt tinh thần! Tìm chỗ nào dễ thấy mà treo lên!”
“Dạ được ạ!” Đường Hạ vội vàng đón lấy bằng hai tay, trịnh trọng nói: “Lát nữa cháu sẽ tìm chỗ treo ngay.”
Lúc này ông Vương mới vui vẻ: “Bác sĩ Đường, sáng nay tôi đi kiểm tra rồi, khối u ở gan của tôi đã teo đi hơn một nửa rồi, bác sĩ còn nghi ngờ tôi uống phải linh đan diệu dược gì đó, cậu giỏi quá!”
Đường Hạ vui vẻ nói: “Thế là thuốc đúng bệnh rồi ạ! Cháu sẽ điều chỉnh đơn thuốc một chút dựa trên đơn cũ cho ông.”
“Được, nghe lời cậu hết.”
Trước tiên Đường Hạ xem kết quả kiểm tra: “Nhìn kích thước này thì ít nhất phải uống thuốc thêm nửa tháng nữa mới có thể khỏi hẳn.”
“Được, cậu cứ kê đi.” Ông Vương giờ đây tin tưởng Đường Hạ một trăm phần trăm. Ước chừng Đường Hạ mà nói chuột có thể chữa bệnh, ông ấy cũng có thể nửa đêm đi đặt bẫy chuột.
Sau khi kê thuốc xong, ông Vương vui vẻ cầm thuốc về. Về đến nhà liền kể chuyện bệnh tình của mình với mấy ông bạn già: “Sau này cứ ăn uống thoải mái, chạy bộ thì chạy bộ, câu cá thì câu cá, không cần phải phẫu thuật nữa rồi.”
Lần đầu tiên nghe nói mọc u mà không cần phẫu thuật, uống thuốc là khỏi, mấy ông bạn già đều tò mò: “Ông chữa khỏi ở đâu vậy?”
“Thì cái cậu bác sĩ trẻ ở phòng khám Đông y ngay cổng làng mình đó. Đừng thấy cậu ấy còn trẻ nhưng lại có thầy giỏi, ông ngoại cậu ấy là lão Đông y nổi tiếng toàn quốc, chỉ là mấy năm gần đây tuổi cao rồi nên không đi khám nữa. Nhưng cậu bác sĩ trẻ này được chân truyền rồi, vô cùng thần kỳ, vừa bắt mạch là biết tôi bị bệnh gan. Nếu không phải cậu ấy bắt mạch ra thì bệnh của tôi đã muộn rồi. Bệnh viện thành phố còn bắt tôi phẫu thuật, cậu ấy cho một thang thuốc cái là khối u của tôi đã teo đi hơn một nửa rồi!” Ông Vương là fan cuồng số một của Đường Hạ, nói đến là thao thao bất tuyệt.
Nhóm anh em bạn già đều bị sốc: “Ghê gớm thật! Chuyện này cũng được ư?”
“Tôi bị huyết áp cao, hôm nào để cậu ấy xem giúp.”
“Tôi cứ uống rượu là bệnh gút lại tái phát, có chữa được không?”
“Chữa được!” Fan cuồng số một của Đường Hạ khẳng định chắc nịch với họ: “U còn chữa được thì huyết áp cao với bệnh gút có là gì? Tôi giới thiệu WeChat của cậu ấy cho các ông, các ông không khỏe thì cứ tìm cậu ấy, cậu ấy chữa được hết.”
“Hắt xì! Hắt xì!” Đường Hạ hắt hơi liên tục hai cái, cầm điện thoại lên xem, ồ! Hơn năm mươi lời mời kết bạn!
Đường Hạ nghiêm túc nói: “Con trai, ba con chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Đợi ba nhận được phần thưởng sẽ mua cho con chiếc váy màu hồng phấn, loại váy xẻ tà một bên, dài đến rốn ấy.”
Hệ thống: […]
“Con trai sao không nói gì?” Đường Hạ vừa trả lời tin nhắn vừa trêu chọc hệ thống: “Con không thích màu hồng à? Thế màu xanh lá thì sao? Loại mà mọc đầy tảo biển khắp người ấy, gió thổi qua trông như chó ngao Tây Tạng nhuộm lông, con lại ngửa cổ hú gào gào hai tiếng nữa thì đáng yêu biết mấy.”
Hệ thống: […]
Đường Hạ bất mãn bĩu môi, tủi thân hỏi: “Con trai, giờ con không cần ba nữa à? Muốn đổi ba khác sao? Con có thể ra ngoài đường mà rao bán ba đi! Ai muốn ba không? Có ai thiếu ba không? Bán lại!”
Hệ thống: [Đừng nói nữa, con yêu ba!] Ôm chầm.jpg.
Trong lúc Đường Hạ đang rảnh rỗi trêu chọc hệ thống thì có điện thoại. Đường Hạ nhìn thấy là cậu gọi đến, vội vàng đứng dậy, hai tay nâng điện thoại lên nghe, cả người căng thẳng.
Người ở đầu dây bên kia trầm giọng hỏi: “Mấy ngày nay thế nào rồi? Phòng khám mở cửa thuận lợi chứ?”
Thật ra, Đường Chí Bình rất muốn đánh cho thằng nhóc một trận. Ông là phó viện trưởng của một bệnh viện hạng A cấp ba trong vành đai 3, vợ ông dạy học ở một trường cấp ba trọng điểm gần đó. Ông định đưa Đường Hạ về làm việc gần mình, còn ông cụ thân sinh thì tuổi đã cao, không cần mở phòng khám nữa. Sau này cả gia đình ở cùng nhau, nếu Đường Hạ muốn kết hôn ông sẽ mua cho nó một căn nhà ở khu dân cư gần đó, tiện lợi biết bao.
Ban đầu Đường Hạ cũng rất nghe lời, đến bệnh viện của ông phỏng vấn. Viện trưởng cũng nhìn trúng y thuật của Đường Hạ, đưa ra chế độ đãi ngộ rất cao. Thế mà đến ngày báo cáo, Đường Hạ đột nhiên nói muốn về quê mở phòng khám, đây không phải là muốn ăn đòn sao?
Đường Hạ biết mình đuối lý nên lấy lòng nói: “Cũng khá thuận lợi ạ, hôm nay con còn ra chợ phiên bày quầy nữa, thu hút được kha khá bệnh nhân.”
Đầu dây bên kia bật cười vì tức: “Mỗi mày là khôn, lắm trò quỷ.”
Đường Hạ vỗ đùi cái đét, khoa trương nói: “Haiz! Chẳng phải con giống cậu sao! Ông ngoại còn nói, con với cậu hồi trẻ thông minh y chang nhau!”
“Đừng có lắm lời nữa, cậu nói với con chuyện nghiêm túc đây.”
Nghe giọng điệu đối phương nghiêm trọng như vậy, Đường Hạ lập tức ngoan ngoãn lại, căng thẳng hỏi: “Chuyện gì ạ?”
Đường Chí Bình ngừng lại một chút, giọng điệu càng thêm trầm lắng: “Chính là… ba con đã cho người đi hỏi thăm tin tức của con rồi.”
Sắc mặt Đường Hạ khựng lại, anh nghi ngờ hỏi: “Ba con không phải đã chết rồi sao? Vì lòng lang dạ sói nên bị kẹt trong khe đá mà chết đó chứ.”
Đường Chí Bình suýt bật cười vì tức: “Chúng ta đừng nói mấy lời hờn dỗi nữa. Ông ấy thật sự đã cử người đến tìm con rồi, nói là muốn con về nhà.”
Đường Hạ lại bật cười: “Bao nhiêu năm nay chúng ta không phải đều ngầm thừa nhận tin đối phương đã chết rồi sao? Ông ấy muốn nhận thì đã nhận từ lâu rồi, sao phải đợi đến bây giờ? Ông ấy không phải có con trai sao? Nếu ông ấy chết, thằng con trai tóc xanh không ăn mừng cho ông ấy thì cần con đến đốt pháo à?”
Đường Chí Bình cố nhịn cười: “Đừng nói bậy. Mặc dù ông ấy không có nhân tính nhưng xét về huyết thống thì ông ấy là ba của con, điều này không thể thay đổi. Con đã lớn rồi, cậu tôn trọng quyết định của con, cậu không muốn sau này có chuyện gì xảy ra mà con lại oán trách cậu.”
Đường Hạ bĩu môi, nhíu mày tỏ vẻ ghét bỏ: “Cậu ơi, cậu không cần nghĩ nhiều như vậy, con sẽ không nhận ông ta đâu. Con là do mẹ con sinh ra, là do cậu dì nuôi lớn, con họ Đường không phải họ Tống.”
Nghe câu trả lời của Đường Hạ, Đường Chí Bình rõ ràng thở phào nhẹ nhõm: “Nếu ông ấy đến tìm con thì sao?”
Đường Hạ trầm ngâm một lát, đột nhiên nghiêm túc nói: “Thật ra, con… con còn là một bác sĩ thú y.”
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Hệ Thống
- Đừng Giãy Giụa, Còn Có Thể Cứu Được!
- Chương 4.2: Thật ra con còn là một bác sĩ thú y