Có một bà thím để mắt đến chiếc quạt nhỏ bày trên bàn của Đường Hạ. Đó là loại quạt tròn anh đặc biệt đặt mua trên mạng, mười tệ một cái, trên quạt còn có hình nhân vật Q-version và tua rua nhỏ treo bên dưới. Tuy không lớn nhưng bù lại tinh xảo và đẹp mắt.
Bà thím không tin có chuyện tốt giá rẻ đến vậy, lại hỏi Đường Hạ để xác nhận: “Khám bệnh miễn phí mà còn tặng quạt sao?”
Đường Hạ gật đầu: “Vâng, đúng vậy.”
“Thật sự không lấy tiền à?”
Đường Hạ đặt hạt dưa xuống, chỉ vào bốn chữ “thật sự không lấy tiền” viết trên tấm biển.
Bà thím vẫn còn khá cảnh giác: “Không giới thiệu thuốc hay thực phẩm chức năng gì chứ?”
Đường Hạ thản nhiên lắc đầu: “Không giới thiệu gì cả. Cháu khám bệnh miễn phí mà, hôm nay cháu chỉ khám cho mười người thôi, khám xong là cháu đi.”
Nói đến nước này, bà thím mới tin được vài phần: “Vậy cậu khám cho tôi xem sao, xong rồi tặng tôi cái quạt nhỏ nhé, tôi mang về cho cháu gái tôi chơi.”
Bà thím này và tất cả mọi người đều nhìn Đường Hạ với cùng một ánh mắt: trẻ thế này, lại còn là Đông y, thì biết được cái gì chứ? Cũng có người mang tâm lý hóng chuyện mà dừng lại, xem Đường Hạ có thể nói ra được điều gì hay ho.
Đường Hạ mời đối phương ngồi xuống, không hỏi gì, trực tiếp bắt mạch.
“Hệ tiêu hóa kém, thức ăn ứ trệ ở dạ dày và ruột. Thím ơi, bình thường thím có hay bị đau bụng không ạ?”
Chỉ một câu nói đó thôi, sắc mặt bà thím đã thay đổi: “Cái này mà bắt mạch mà biết được sao?”
Đường Hạ khẽ nhếch môi: “Cái này mà không bắt mạch ra thì còn gọi gì là Đông y chứ? Thím há miệng ra, cháu xem lưỡi thím.”
Lúc này, bà thím mới bớt vẻ coi thường, hợp tác há miệng. Đường Hạ xem xong liền nói: “Thím có phải bị viêm dạ dày hoặc viêm ruột mãn tính không ạ?”
Bà thím đờ người ra: “Đúng vậy!”
Những người xung quanh đang xem hóng chuyện cũng ngạc nhiên, cái này cũng bắt mạch mà biết được sao? Bà thím này không phải là người của cậu bác sĩ trẻ này cài vào đó chứ?
Đường Hạ cầm quạt, khoan thai phe phẩy gió: “Trong “Cảnh Nhạc Toàn Thư” có nói: Nếu ăn uống thất thường, sinh hoạt không điều độ, dẫn đến hệ tiêu hóa bị tổn thương, thì nước biến thành thấp, thức ăn thành đình trệ, khí trong sạch không thể chuyển hóa và đưa đi, cuối cùng kết hợp với chất bẩn đi xuống mà gây tiêu chảy và lỵ. Bệnh của thím chỉ cần không chú ý một chút là sẽ tái phát ngay, đau bụng, tiêu chảy, vật vã mấy ngày trời, đó chính là hệ tiêu hóa bị ẩm thấp đình trệ. Thực ra chữa trị tận gốc không khó, chỉ cần điều hòa hệ tiêu hóa và loại bỏ ẩm thấp, một thang thuốc là có thể giải quyết.”
Bà thím kinh ngạc hỏi: “Một thang thuốc mà chữa khỏi tận gốc, thần kỳ vậy sao?”
“Dùng đúng thuốc thì hiệu quả sẽ tốt, dùng không đúng thì uống cả năm cũng vô ích.” Đường Hạ đặt quạt xuống, cầm bút viết đơn thuốc: “Đơn thuốc này chú trọng điều hòa, thím tin hay không thì tùy, thím muốn cầm đi mua thuốc thì mua, không tin cũng có thể không lấy.”
“Tôi muốn lấy chứ.” Bà thím cảm kích nói: “Không ngờ lại gặp được cao nhân thật, cảm ơn cậu nhiều lắm, cậu bác sĩ trẻ.”
“Thím đừng khách sáo, thím cũng coi như mở hàng cho cháu rồi.” Đường Hạ viết xong, đưa đơn thuốc cho bà thím, rồi chọn cho bà một chiếc quạt nhỏ xinh xắn nhất. Những người đứng cạnh thấy vậy, có vài người bắt đầu hăm hở muốn thử. Cho dù là người được thuê để lôi kéo khách thì sao? Anh ta đâu có lấy tiền, lại còn tặng quà nữa chứ.
Đường Hạ cười nói: “Vẫn còn chín suất nữa.”
Một bà thím khác nghe vậy, kéo con gái lại thì thầm bàn bạc: “Con đi để cậu ấy bắt mạch xem sao, dù sao cũng chẳng mất mát gì.”
Người phụ nữ dáng người mập mạp, sắc mặt vàng vọt, trông tinh thần cũng không tốt lắm: “Xem cái gì chứ, trẻ thế này, làm sao mà biết Đông y được? Chắc bà thím vừa nãy là người của cậu ta thuê rồi.”
Bà lão cố chấp kéo con gái đi: “Chúng ta không nói gì cả, cứ để cậu ấy xem. Nếu cậu ấy bắt mạch chuẩn thì chứng tỏ thầy của cậu ấy giỏi, mình sẽ tìm thầy của cậu ấy.”
Đường Hạ cũng không nói nhiều, trực tiếp bắt mạch: “Dạo này chị vẫn đang uống thuốc phải không? Thuốc về phụ khoa ấy.”
Người phụ nữ chần chừ một lát, rồi từ từ gật đầu.
Đường Hạ khẳng định chắc nịch: “Trước đây chị từng sảy thai, không kiêng cữ cẩn thận nên khí huyết đều bị suy yếu.”
Sắc mặt người phụ nữ lập tức thay đổi, bà thím cũng không vui vẻ gì. Đứa bé đó đã được hơn bốn tháng, đã thành hình rồi, mỗi lần nhớ lại là một lần xót xa. Cậu bác sĩ trẻ này tuổi không lớn mà chỉ bắt mạch thôi đã có thể biết được điều đó. Ánh mắt bà thím nhìn Đường Hạ càng lúc càng kích động, cậu bác sĩ trẻ này có bản lĩnh thật!
“Bác sĩ, nói thật với cậu bây giờ đúng là nó đang uống thuốc, uống được nửa năm rồi, chỉ là muốn có con thôi. Cậu xem giúp có dễ chữa không ạ?”
Đường Hạ cầm bút lên, chuẩn bị viết đơn thuốc: “Đã đi bệnh viện khám chưa?”
Sắc mặt người phụ nữ trở nên ảm đạm, ánh mắt ẩn chứa chút hy vọng: “Khám rồi, nói là hội chứng đa nang buồng trứng, thuốc uống cũng nhiều rồi nhưng hiệu quả không tốt lắm, Đông y thì chưa khám bao giờ.”
“Do cơ thể tích tụ chất ẩm và chất đờm, gây bế tắc, thân hình mập mạp khó có thai.” Sau khi Đường Hạ chẩn đoán liền trực tiếp viết đơn thuốc: “Thang thuốc này, kê mười lăm liều, mỗi ngày uống đúng giờ. Sau mười lăm ngày cần điều chỉnh đơn thuốc, cháu sẽ ngồi khám ở cái phòng khám nhỏ đó. Tin tưởng thì đến tìm cháu, không tin có thể tìm bác sĩ khác xem sao.” Đường Hạ đưa đơn thuốc qua: “Yên tâm, chữa được, quan trọng là điều dưỡng.”
Hai mẹ con cảm kích nhận lấy đơn thuốc: “Cảm ơn cậu nhiều lắm, cậu bác sĩ trẻ. Đông y có thể chữa được là chúng tôi đã nhẹ nhõm trong lòng rồi.”
Đường Hạ cười xua tay: “Người tiếp theo.”
Thấy Đường Hạ nói đâu trúng đó, không ít người liền hăm hở muốn thử. Có người chỉ muốn hóng chuyện, Đường Hạ nhanh chóng khám hết mười suất. Trước mặt vẫn còn mấy người đang xếp hàng, Đường Hạ ái ngại nói: “Cháu đã nói rồi, hôm nay chỉ khám miễn phí cho mười người thôi. Nếu các bác không vội thì đợi tuần sau, cháu lại ra đây bày quầy. Còn nếu ai thấy không khỏe trong người thì có thể đến phòng khám kia tìm cháu.” Đường Hạ chỉ tay về phía phòng khám nhỏ của mình: “Cháu khám ở đó.”
Nhờ Đường Hạ quảng bá như vậy, người từ các làng xã quanh đây đến chợ phiên đều biết truyền nhân của ông Đường đã bắt đầu hành nghề, chỉ cần bắt mạch là biết bạn bị bệnh gì, vô cùng thần kỳ. Những ai không kịp tham gia buổi khám miễn phí của Đường Hạ thì tìm người hỏi số điện thoại liên hệ của anh. Chiếc quạt nhỏ của Đường Hạ cuối cùng cũng phát huy tác dụng, ai nấy đều bận rộn chép lại thông tin liên hệ trên quạt.
Sau khi dọn quầy xong, Đường Hạ mua một suất mì lạnh ở ven đường rồi về phòng khám vừa ăn vừa nhận hàng chục lời mời kết bạn, tất cả đều là người muốn hỏi về bệnh tình.
Đường Hạ vừa thêm bạn bè vừa tra hỏi hệ thống: “Điểm ngại ngùng 233 có phải là do con cung cấp không?”
Hệ thống: […]
Đường Hạ bĩu môi: “Sao? Khinh ba bày quầy à? Đây là một cách để quảng cáo đấy. Cứ chờ mà xem, sẽ có rất nhiều người đến tìm ba khám bệnh, mục tiêu của chúng ta sẽ hoàn thành thôi.”
Hệ thống im lặng vài giây rồi đột nhiên nhảy cẫng lên, phấn khích hét lớn: “Ba là nhất! Ba là điện, ba là ánh sáng, ba là huyền thoại duy nhất! Đêm nay sao lấp lánh, con yêu ba thật nhiều… Ba ơi, con yêu ba lắm…”
Đường Hạ tỏ vẻ ghét bỏ: “Đồ nịnh bợ!”
Hệ thống: [Ba ơi, ba của kẻ nịnh bợ, chẳng lẽ gọi là lão nịnh bợ sao?]
Đường Hạ: “…”
Thằng chó… thằng con ngốc này, không thể giữ được nữa rồi!
Hai mẹ con nhà kia cầm đơn thuốc về, đến bữa trưa thì nhắc đến Đường Hạ: “Cái cậu bác sĩ trẻ đó đã bắt mạch là biết bệnh tình, chứng tỏ là có bản lĩnh thật sự. Hay là mình lại tìm cậu ấy khám xem sao?”
“Tây y uống nhiều thế mà cũng không thấy hiệu quả, đằng này Đông y nói có thể chữa được, con muốn thử xem sao. Con đã ba mươi lăm tuổi rồi, không có con nữa thì con lớn thêm chút nữa sẽ không dám sinh đâu.”
“Chiều nay mẹ con mình sẽ đi tìm cậu bác sĩ trẻ đó.”