Tháng Bảy ở Yến Kinh vừa nóng vừa oi bức, chỉ có ở những vùng ngoại ô có núi và sông mới cảm nhận được chút mát mẻ. Điều này khiến không ít dân văn phòng bận rộn chọn nơi đây để thư giãn và tránh nóng vào cuối tuần.
Tại một thị trấn nhỏ dưới chân núi, có một phòng khám hai tầng. Biển hiệu đã cũ kỹ, nền đen đơn giản, trên đó viết sáu chữ vàng lớn “Phòng Khám Trung Y Họ Đường”. Chữ viết như rồng bay phượng múa, mang một vẻ đẹp độc đáo.
Gần trưa, cửa phòng khám từ từ được đẩy ra từ bên trong. Một thanh niên ngoài hai mươi tuổi dọn chiếc thang ra đặt trước cửa. Anh cầm một miếng giẻ lau, trèo lên thang, vừa ngân nga một khúc nhạc, vừa lau tấm biển hiệu.
Chàng thanh niên này mặc một chiếc áo blouse trắng, màu trắng tinh khôi càng tôn lên làn da trắng và ngũ quan tinh tế của anh. Đặc biệt là đôi mắt, mắt đào hoa đen láy và sáng ngời, khi anh khẽ nheo lại nhìn người khác, trông vừa trong trẻo vừa đa tình, khiến những người đi ngang qua đều vô thức ngoái lại nhìn thêm lần nữa.
Dì chủ tiệm bánh bao bên cạnh nghe thấy tiếng động, bước ra xem và cười nói: “Ô! Đường Hạ về rồi à?”
Người trên thang cúi đầu nhìn xuống, cười tủm tỉm nói: “Thèm bánh bao lớn dì làm quá, vừa tốt nghiệp là cháu chạy về ngay đây.”
“Ha ha ha, bánh bao thì khỏi lo.” Dì chủ tiệm bánh bao với thân hình 90 kí cười đến rung cả người: “Sức khoẻ ông ngoại cháu thế nào rồi?”
Đường Hạ cười tươi rói bước xuống: “Ông khỏe lắm ạ nhưng ông ngoại cháu lớn tuổi rồi, sau này cần nghỉ ngơi ở nhà. Phòng khám sau này sẽ do cháu phụ trách.”
Dì ấy ngạc nhiên hỏi: “Một mình cháu sao?”
Cũng khó trách dì ấy nghi ngờ, trong ngành y học, sinh viên đại học vốn đã bị coi thường là chưa tinh thông, huống hồ là Đông y. Tốt nhất là những người râu tóc bạc phơ mới trông có vẻ đáng tin cậy. Bởi vì tuổi tác đồng nghĩa với kinh nghiệm, mà kinh nghiệm lại chính là kinh nghiệm khám bệnh. Ở tuổi của Đường Hạ, nhiều lắm cũng chỉ có thể kê đơn bốc thuốc ở hiệu thuốc. Hơn nữa, mấy năm nay anh đi học ở nơi khác, rốt cuộc học được bao nhiêu thì chẳng ai biết.
Thấy rõ sự nghi ngờ của đối phương, Đường Hạ lấy ra hơn mười tấm giấy chứng nhận từ ba lô: các loại bằng khen, chứng chỉ về Đông y, cùng với “Giấy phép hành nghề cơ sở y tế”, “Chứng chỉ hành nghề bác sĩ”, “Giấy chứng nhận đăng ký phòng khám Trung y” để chứng minh mình có đủ tư cách khám bệnh: “Dì Vương, cháu đã thi lấy đủ các chứng chỉ rồi ạ.”