“Hừ, nhìn cái điệu co ro sợ hãi kìa, tay ôm cột không chịu buông lấy một lần. Quê mùa thế kia, chắc là lần đầu ngồi tiên chu. Chắc lúc tới được thiên lao Tuyết Vực thì chân cẳng đã mềm nhũn vì sợ rồi.”
Lời vừa dứt, một tràng cười chế nhạo vang lên.
Lúc này, gương đồng cất tiếng lạnh lùng trong thức hải của Bùi Kiều: “Đừng để ý đến bọn họ. Tiên chu đến Tuyết Vực chắc chắn sẽ đi qua hải vực, nhất định phải bám chặt, không được lơ là. Ngay cả những người tu vi cao thâm cũng từng vì chủ quan mà bị gió lớn sóng dữ cuốn phăng.”
Bùi Kiều ngoan ngoãn vùi đầu vào khăn quàng, hai tay siết chặt cột trụ trên tiên chu: “Biết rồi.”
Nàng chẳng thèm so đo với những lời châm chọc ấy, giữ mạng mới là chuyện quan trọng nhất.
Quả đúng như lời gương đồng, chẳng bao lâu sau, khi tiên chu vừa bay qua mặt biển, từ xa chợt có một chiếc đuôi dài phủ đầy vảy nâu ló lên khỏi mặt nước xanh biếc, là một con yêu thú không rõ tên.
Một cơn sóng dữ kéo theo gió biển cuộn lên ầm ầm, vang vọng như tiếng sấm nổ giữa không trung, khiến pháp khí bị chấn động rung lắc dữ dội.
Tiếng cười cợt lập tức im bặt, thay vào đó là tiếng kêu hoảng loạn.
Những đệ tử nội môn bị rung lắc chao đảo, ngã trái ngã phải, trông vô cùng chật vật.
Kẻ lúc nãy vừa lên tiếng mỉa mai Bùi Kiều đã bị sóng lớn cuốn đi, cả người mất trọng tâm, sắp sửa rơi khỏi tiên chu.
Nụ cười kiêu căng trên mặt hắn biến mất, khuôn mặt trắng bệch, kinh hoàng hét lớn:
“Cứu mạng! Cứu mạng với!”
May mắn thay, vị trưởng lão vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh kịp thời ra tay, kéo hắn trở về từ cửa tử.
“Càn quấy! Cưỡi tiên chu nào phải chuyện đùa!”
Hắn bị trưởng lão quát mắng một trận, run rẩy chỉnh lại y phục ướt đẫm. Đám đồng môn bên cạnh cũng bị cơn rung lắc dữ dội làm nôn mửa không ngừng, cả một khoang tiên chu hỗn loạn vô cùng.
Giữa cảnh tượng ngổn ngang ấy, chỉ có một người vẫn giữ được vẻ bình thản.
Bùi Kiều vẫn lặng lẽ ôm chặt lấy cây cột, trong lòng ôm chiếc lò sưởi nên vẻ mặt vẫn hồng hào, áo khoác xanh ngọc sạch sẽ chỉnh tề. Nàng vẫn giữ tư thế yên lặng như ban đầu, phóng mắt nhìn ra biển rộng, như thể mọi chuyện xung quanh đều không liên quan đến mình.
Gió biển thổi tung vạt váy lụa trắng nhạt của nàng, tà áo phần phật bay trong gió, càng khiến hành động ban nãy của đám người kia chẳng khác gì một trò cười lố bịch.