Chương 6

Thiếu nữ có dáng người thướt tha, bờ vai mảnh khảnh, lưng thẳng tắp.

Tiểu Đào Tam chưa từng gặp ai xinh đẹp đến vậy. Trong thoáng chốc, cậu chỉ biết trợn tròn mắt, đến cả vành tai cũng đỏ bừng.

Trên người Bùi Ninh vẫn còn vương hơi lạnh ẩm ướt của Hàn Đàm, tựa như cơn gió mát mẻ sau cơn mưa trong núi.

Nàng đỡ cậu đứng vững, cũng không nói gì thêm, chỉ ôm lò sưởi trong tay rồi rẽ sang lối khác.

Các đệ tử mới nhập môn vẫn bàn tán xôn xao: “Nghe nói tư chất của Bùi Ninh cũng bình thường thôi, lúc trước phải nhờ sư huynh Ngụy Minh Dương và sư tỷ Khuynh Thủy tiến cử mới có thể nhập môn, bước lên con đường tu tiên.”

“Vậy mà cuối cùng lại vì yêu không được đáp lại mà sinh lòng đố kỵ rồi hãm hại sư tỷ Khuynh Thủy, đúng là tâm địa độc ác!”

“Sau này chúng ta nên tránh xa nàng ta một chút!”

Tiểu Đào Tam vẫn ngây người nhìn theo bóng dáng bạch y dần khuất xa, trong lòng đầy nghi hoặc, không đúng… chẳng lẽ cậu đã nhìn nhầm không?

Một người dịu dàng như vậy… làm sao có thể là Bùi Ninh độc ác trong lời đồn được?

Bùi Kiều đã đi xa, dĩ nhiên không hề hay biết nỗi hoang mang trong lòng Tiểu Đào Tam.

Chiếc gương đồng lặng lẽ quan sát nàng ôm chặt lò sưởi, bước đi dưới màn đêm tĩnh mịch.

Có vẻ nàng muốn tỏ ra mình vẫn ổn, ngoài miệng còn bận suy nghĩ tối nay ăn gì.

Nàng lục lọi trong túi trữ vật một hồi, cuối cùng chỉ tìm được một túi hạt dẻ, bèn cầm lên gặm như một con sóc nhỏ tích trữ thức ăn qua mùa đông.

Nàng thực sự đói lả, chẳng mấy chốc đã ăn sạch túi hạt dẻ. Thế nhưng, bụng nàng vẫn không ngừng réo vang.

Nàng cố tỏ ra mình chẳng bận tâm, nhưng khuôn mặt lấm lem tro bụi cùng đôi môi xụ xuống đã vô thức để lộ cảm xúc thật sự.

Có lẽ thấy nàng đáng thương, gương đồng hiếm khi cất lời an ủi: “Bùi Ninh là tiền kiếp của ngươi, cũng chính là ngươi. Số mệnh của nàng đã tận, đó là kiếp số của nàng, cũng nhờ thế mà ngươi mới có được thân thể này.”

Bùi Kiều cúi đầu nhìn ngọn lửa nhỏ bập bùng trong lò sưởi, bỗng nhiên hắt hơi một cái, khẽ đáp: “Ừm.”

Nàng siết chặt những ngón tay đã tê cóng, chậm rãi nói: “Kiếp này, ta nhất định sẽ sống thật tốt.”

Sẽ ăn no mặc ấm, đi khắp núi sông biển hồ, ngắm nhìn những phong cảnh mà kiếp trước chưa từng thấy, nếm thử những món ăn mà kiếp trước chưa từng được ăn.

Sẽ biết trân trọng mạng sống, sẽ cố gắng tu hành.