Trong khi đó, tên đệ tử trong tông môn bị nàng kéo xuống Hàn Đàm vẫn đang chật vật giãy giụa giữa làn nước lạnh buốt. Thế nhưng chẳng có ai ra tay cứu giúp, đủ để thấy hắn đã quen thói cậy thế hϊếp người, đắc tội với không ít người trong tông môn.
Hắn giận dữ gào lên: “Bùi Ninh, ngươi là nữ nhân độc ác! Chắc chắn sẽ không có kết cục tốt!”
“Ngươi hãm hại sư tỷ Khuynh Thủy mà vẫn chưa biết hối cải! Dương Vĩ ta thề không để yên cho ngươi!”
Bàn tay đang hong khô y phục của thiếu nữ thoáng khựng lại, sau đó nàng quay đầu nhìn kẻ đang nổi cơn thịnh nộ dưới nước.
“Dương… gì cơ?” Vĩ?
Nàng nghĩ mình nghe nhầm, ánh mắt bất giác hạ xuống.
Dương Vĩ hừ lạnh, thấy nàng bị những lời của mình dọa sợ thì càng đắc ý, giọng điệu thêm phần kiêu ngạo: “Bây giờ có sợ cũng vô ích! Chỉ cần lão tử còn ở đây ngày nào thì ngươi đừng mong yên ổn trong Thiên Lam Tông ngày đó!”
“Còn không mau kéo ta lên! Ta có thể cân nhắc để ngươi sống thêm vài ngày!”
Thiếu nữ ngẩng đầu lên nhìn hắn rồi lại thu ánh mắt về.
Nàng siết chặt lò sưởi trong tay, đứng dậy, phủi bụi trên y phục, thậm chí còn chỉnh lại những đóa hoa cỏ bị nàng vô tình làm rối.
Giữa những ánh mắt vừa nghi hoặc vừa chán ghét xung quanh, nàng chẳng buồn ngoảnh lại, cứ thế dứt khoát rời đi, để mặc Dương Vĩ vẫn đang chửi rủa phía sau.
Tiểu Đào Tam thấy trên mặt Bùi Ninh có chút đăm chiêu, bèn đoán rằng nàng đang lo lắng vì đã đắc tội với đệ tử nội môn là Dương Vĩ.
Có lẽ cuộc sống sau này ở tông môn của nàng sẽ không được dễ chịu lắm.
Khi nàng đi tới gần, trông vẻ mặt càng thêm rầu rĩ, cậu nghe nàng lẩm bẩm: “Tối nay ăn gì đây nhỉ?”
Tiểu Đào Tam: “…”
Lúc này, trưởng lão quản sự trong tông môn cũng nghe thấy động tĩnh, chậm rãi xuất hiện và ra lệnh giải tán đám đệ tử đang vây quanh xem náo nhiệt.
Đám đông nhất thời xô đẩy chen lấn, Tiểu Đào Tam sơ ý bị người phía sau đẩy mạnh một cái.
Cơ thể gầy yếu của cậu mất thăng bằng, lao thẳng về phía trước, suýt nữa thì ngã sấp xuống đập đầu chảy máu.
Ngay khoảnh khắc đó, trước mắt bỗng xuất hiện một đôi tay trắng trẻo mảnh khảnh đỡ lấy cậu.
Tiểu Đào Tam thoáng sững sờ, vừa định mở miệng cảm ơn nhưng khi cậu ngẩng đầu lên thì trông thấy một gương mặt rạng rỡ quen thuộc của Bùi Ninh.
Ở khoảng cách gần, cậu mới phát hiện làn da nàng trắng trẻo trong suốt đến lạ, tựa như tiên tử bước ra từ trong thoại bản.