Chương 4

“Bây giờ, các đệ tử trong tông môn đang báo thù cho sư tỷ, để nữ nhân độc ác này cũng nếm thử mùi vị bị đẩy vào Hàn Đàm.”

Các đệ tử mới nghe xong thì bàn tán xôn xao, chen chúc nhau để nhìn rõ mặt mũi “nữ nhân độc ác gây phẫn nộ” kia.

Tiểu Đào Tam cũng bất bình không kém, trong lòng cậu đã hình dung ra một kẻ chua ngoa thô lỗ có vẻ ngoài thô kệch xấu xí.

Thế nhưng khi cậu chen được vào giữa đám đông, nhìn thấy thiếu nữ kiều diễm có làn da trắng nõn, đang yếu ớt đang bám vào bờ Hàn Đàm, cậu không khỏi sững người.

Đây… đây chính là nữ nhân độc ác hãm hại đồng môn mà sư huynh vừa nói sao?

Đúng lúc này, một nam nhân khoác trường bào trắng thêu viền vàng bước qua đám đông rồi tiến về phía Bùi Ninh.

Tiểu Đào Tam nhận ra ngay hoa văn mây thêu trên cổ áo vàng là dấu hiệu của đệ tử nội môn Thiên Lam Tông.

Nam nhân kia lộ vẻ khinh miệt: “Bùi Ninh, đây là cái giá ngươi phải trả, hãy tận hưởng cho ta.”

Nói xong, hắn nhấc chân định giẫm lên bàn tay bị đông cứng của thiếu nữ đang bám trên mép bờ, toan đẩy nàng xuống Hàn Đàm.

Đúng lúc ấy, thiếu nữ vẫn cúi đầu bất động bỗng ngẩng lên, đưa tay ôm chặt lấy ống chân của hắn.

Mái tóc đen ướt sũng rũ xuống bám lấy trán nàng, như những con rắn nước ngoằn ngoèo làm nổi bật làn da trắng nhợt nhạt, đôi mắt trong veo của nàng sáng ngời dưới những lọn tóc.

Ánh mắt đó khiến nam nhân bị giữ chân thoáng ngẩn người.

Chớp lấy khoảnh khắc hắn mất cảnh giác, Bùi Ninh nhanh chóng hất một vốc nước lạnh trong Hàn Đàm về phía hắn.

Những giọt nước bắn lên đá tạo thành ánh sáng lấp lánh như ngọc vỡ, nhưng ngay khi chạm vào, nam nhân kia lập tức mất khả năng sử dụng linh lực.

Sau đó…

Tiểu Đào Tam há hốc mồm nhìn nam nhân nội môn cao ngạo vừa rồi bị Bùi Ninh túm lấy chân, kéo thẳng xuống Hàn Đàm.

Bùi Ninh thì ung dung giẫm lên lưng hắn, mượn lực bật lên rồi nhẹ nhàng đáp xuống bên ngoài Hàn Đàm.

Những kẻ đang hóng chuyện còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy thiếu nữ vừa bước ra từ Hàn Đàm cúi đầu lục lọi trong túi trữ vật rồi lấy ra một lò sưởi tay nhỏ màu xanh biếc.

Nàng ôm chặt lấy chiếc lò sưởi, tựa người vào phiến đá bên bờ. Nàng hong khô tay áo trước, rồi lại tiếp tục lục lọi đồ trong túi trữ vật, sau đó nàng thong thả sắp xếp lại y phục được hong khô trước lò sưởi.

Không biện bạch, không đáp trả, không hả hê, thậm chí cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn những người xung quanh.