Máu tươi men theo nền tuyết trắng mênh mông uốn lượn, tụ thành một con sông nhỏ.
Mười ngón tay thon dài của hắn ta nắm chặt sợi xiềng sắt huyền nhuốm máu, dẫm lên vũng máu, chậm rãi đứng dậy.
Tiếng xiềng xích va chạm loảng xoảng xen lẫn trong tiếng gió tuyết.
Cùng lúc y đứng dậy, một luồng uy áp cực mạnh ập đến, gió tuyết gào thét kéo tới, vô số người bị đánh bay, lần lượt hét thảm rồi ngã xuống đất không dậy nổi.
Bùi Kiều không nhịn được mà nói: “Chẳng phải tương truyền vào ngày Huyết Yểm y sẽ trở nên vô cùng suy yếu sao, sao ta lại thấy vẫn khủng bố thế này.”
Gương đồng im lặng một lúc rồi đáp lời nàng: “Chưa chắc, linh lực của hắn đang giảm mạnh, chẳng chống đỡ được bao lâu.”
“Vào ngày Huyết Yểm, cấm chú trên người hắn sẽ khiến hắn đau đớn khôn cùng, linh lực bị áp chế, huống hồ còn phải đối mặt với nhiều cường giả hợp lực bao vây như vậy, ngay cả kiếm trận được bố trí này cũng là để chuyên khắc chế hắn.”
Trong khoảnh khắc nàng hoảng hốt phân tâm, bỗng có một tiếng nổ chói tai từ đỉnh núi truyền đến, kéo theo một trận tuyết bay và sương trắng lan ra với khí thế hùng hổ.
Bầu trời tràn ngập một luồng kim quang chói mắt, Bùi Kiều lúc này mới nhận ra, trận pháp nhắm vào Cố Cảnh Dao đã được kích hoạt.
Nàng cố gắng mở mắt để nhìn rõ tình hình lúc này, nhưng chỉ có thể thấy trận pháp mênh mông trên trời hiện ra vô số phi kiếm lấp lánh kim quang, mũi kiếm đồng loạt hướng về bóng người đơn độc trên đỉnh núi mà bay tới.
Chẳng biết tại sao, có lẽ do ý niệm của nàng quá mãnh liệt, linh lực bị ép rót vào đôi mắt, trong cơn đau nhói dày đặc, nàng cuối cùng cũng có thể nhìn thấy tình hình trên đỉnh núi xa xôi.
Tà ma bị người đời phỉ báng nguyền rủa đang nhìn lên sát trận trên bầu trời, bị hàng trăm hàng ngàn người vây khốn, gió bão tuyết rơi hóa thành áo choàng y khoác trên người, nhưng dáng người y vẫn sừng sững bất động như tùng, vầng trăng phía sau tỏa ra ánh sáng đỏ rực yêu dị, làm nổi bật một góc gò má lộ ra dưới mái tóc đen dài của y mang một vẻ đẹp lộng lẫy như ngọc trắng.
Y mặt không gợn sóng, nhưng trong khoảnh khắc ngước mắt lên, trong mắt loé lên một tia sáng đỏ rực, thế lửa màu trắng bên cạnh lại bắt đầu bùng lên dữ dội.
Ngọn lửa trắng, vầng trăng đỏ thắm.
Người trên đỉnh núi lúc này dường như cảm nhận được điều gì, lơ đãng nghiêng đầu nhìn về phía ngọn núi nơi Bùi Kiều đang ẩn náu.
Kiếm trận mênh mông trên trời rơi xuống phía y, ánh sáng đỏ rực chiếu rọi đất trời, giữa vạt áo bay múa của y, dường như có ánh sáng lộng lẫy luân chuyển.
Trong khoảnh khắc đối diện với đôi mắt sâu thẳm của y, Bùi Kiều bỗng cảm thấy tim mình đập mạnh một cách dữ dội.