Dù sao thì chênh lệch thực lực giữa hai người đã bày ra ở đó, y càng sẽ không có lúc cần đến sự giúp đỡ của nàng.
Mấy ngày sau đó, Bùi Kiều vẫn luôn tìm cơ hội tiếp cận Cố Cảnh Dao.
Thế nhưng ngày Huyết Yểm sắp đến, kể từ sau đó, việc phòng thủ thiên lao Tuyết Vực càng thêm nghiêm ngặt, huống chi là tầng trên cùng của hàn băng luyện ngục.
Nàng không những không thể lại gần Cố Cảnh Dao thêm một bước nào, mà còn đợi được một tin dữ, Thiên Lao muốn trừ ma, những người không liên quan cần phải tránh xa.
Bùi Kiều cũng không nản lòng, nàng đi khắp nơi tìm kiếm vật liệu, vận dụng linh lực xây một căn nhà gỗ nhỏ gần thiên lao Tuyết Vực.
May mà lần này nàng đã có kinh nghiệm, chuẩn bị thêm một cái lò sưởi, nếu không thật không biết làm sao để vượt qua cái lạnh cắt da cắt thịt của Tuyết Vực.
Ngày thường nàng ở trong nhà gỗ, theo phương pháp mà gương đồng chỉ dẫn, gấp rút tu luyện.
Trong giới tu chân cá lớn nuốt cá bé này, nếu muốn bảo toàn bản thân thì yếu đuối như vậy là không được.
Trước ngày Huyết Yểm, nàng đặc biệt tìm đến Hứa Minh: "Vào ngày Huyết Yểm, sư huynh tuyệt đối không được lơ là, nếu có sai sót thì mọi việc lấy bảo toàn bản thân làm trọng.”
Hứa Minh chưa kịp đáp lời, mấy tên đệ tử nội môn bên cạnh y đã lộ vẻ khinh thường: "Chuyện trừ ma tuyệt đối sẽ không có chuyện gì xảy ra, ngươi ở đây nói nhăng nói cuội gì vậy, Hứa huynh tuy là người tốt nhưng ngươi đừng có hòng bám víu quan hệ với y.”
Bùi Kiều không để ý đến bọn họ, nhắc nhở Hứa Minh xong liền tự mình rời đi.
Nàng vừa áp đôi bàn tay cóng cứng vào thành ngoài của lò sưởi, vừa suy tư, lần trừ ma này chắc chắn sẽ thất bại.
Nếu không thì sau này trong giới tu tiên cũng sẽ không có những lời đồn đáng sợ về Cố Cảnh Dao.
Hoàng hôn buông xuống, gió lạnh buốt giá, nhiệt độ trong núi đột ngột giảm xuống, để chống chọi với cái lạnh khắc nghiệt, Bùi Kiều đành phải trốn vào trong nhà gỗ.
Ngoài nhà, gió tuyết gào thét, đêm dài tĩnh mịch, trông thì có vẻ sóng yên biển lặng, nhưng thực chất là sóng ngầm cuộn trào.
Quả nhiên, vào khắc đầu giờ Tý, một tiếng nổ kinh thiên động địa từ bên ngoài truyền đến.
Bùi Kiều nhìn ra từ cửa sổ, kinh ngạc thấy bóng của thiên lao Tuyết Vực bị gió tuyết che khuất đang lung lay sắp đổ, tiếng đánh nhau vừa rồi chính là từ trong đó truyền ra.
Trong khoảnh khắc, thiên lao Tuyết Vực lại bắt đầu vỡ ra từng mảnh rồi sụp đổ từng tầng, ánh sáng li ti từ các khe nứt tuôn ra.