Bùi Kiều rất phối hợp mà lăn một vòng, nhân tiện ném lò sưởi trong lòng xuống chân y.
Nàng không dám lại gần nữa, ném xong liền chạy như bay về phía cửa lớn, còn không quên bổ sung: "Phương pháp giúp ngươi giải Phong Hồn Tỏa mà ta vừa nói, ngươi có muốn suy nghĩ lại không? Tuyệt đối không lừa già dối trẻ.”
Ánh mắt nóng rực phía sau sắp sửa đâm thủng lưng nàng, bước chân nàng bất giác lại nhanh thêm mấy phần.
Chiếc mũ trùm đầu rủ xuống nảy lên theo từng bước chân của nàng, tựa như một con vật nhỏ lông xù đang nhảy nhót trên cánh đồng băng.
Khi cửa lớn đóng chặt lại, luyện ngục băng giá lại một lần nữa chìm vào bóng tối đằng đẵng, chiếc lò sưởi trên lớp băng cũng ngừng lăn.
Ngọn lửa yếu ớt nhảy múa bên trong, tựa như ánh đom đóm le lói trong đêm tối, lúc tỏ lúc mờ chiếu rọi vào đáy mắt của tà ma đang bị Phong Hồn Tỏa trấn áp.
Hứa Minh thấy Bùi Kiều bình an ra ngoài cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, y tỏ vẻ phẫn nộ: "Bọn họ quá đáng quá, lại có thể nghĩ ra âm mưu độc ác như vậy. Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ bẩm báo chuyện này cho trưởng lão.”
So với vẻ mặt đầy giận dữ của Hứa Minh, người bị hại là Bùi Kiều lại không có biểu cảm gì quá lớn.
Hơi lạnh chưa tan trên người nàng ngưng tụ thành từng giọt nước trong suốt như pha lê, gương mặt trắng nõn mang theo nụ cười ôn hòa như thường lệ.
Nàng cúi người hành lễ cảm tạ Hứa Minh: "Ơn cứu mạng của sư huynh, ta sẽ ghi lòng tạc dạ, nhất định sẽ báo đáp vào ngày khác, còn những chuyện khác thì sư huynh không cần phải phí công vô ích.”
“Nếu trưởng lão thật sự sẽ trừng trị nghiêm khắc bọn họ thì bọn họ sao dám đối với ta như vậy?”
Nói xong, nàng liền xoay người rời đi, chỉ để lại một mình Hứa Minh đứng ngây người tại chỗ nhìn bóng lưng mỏng manh yếu ớt của nàng.
Y tất nhiên biết những lời đồn về Bùi Kiều trong tông môn, dù sao Thiên Lam Tông cũng hiếm có hành vi ác liệt như vậy.
Trong lời đồn, nàng là một nữ nhân thù dai, cay nghiệt chua ngoa, thế nhưng dù là ở tiên châu hay thiên lao, đối mặt với sự chế giễu lạnh lùng của người khác, nàng đều có dáng vẻ điềm tĩnh ôn hòa không chút gợn sóng, ngược lại còn làm nổi bật sự hung hăng và bộ mặt đáng ghét của kẻ khác.
Điều này ít nhiều khiến Hứa Minh có chút hoang mang.
Còn về chuyện báo ơn mà nàng nói, Hứa Minh càng không nghĩ nhiều.