Nói xong câu này, Bùi Kiều liền hối hận.
Nàng đúng là chán sống rồi, sao có thể trước mặt một ma đầu hung ác tàn bạo mà nghi ngờ y không được chứ?
Luyện ngục băng giá nhất thời chìm vào sự tĩnh lặng kỳ dị, nàng vẫn có thể cảm nhận được sát khí lạnh thấu xương của đối phương, chỉ là không biết vì sao, y lại không ra tay.
Nàng lén ngước mắt đánh giá y, xương cổ tay của y rất trắng, trên cổ tay đeo một chiếc vòng vàng, nhưng không hề có vẻ nữ tính, ngược lại làm nổi bật đoạn cổ tay ấy tựa như ánh trăng trắng xóa lạnh lùng.
Nàng đột nhiên chú ý thấy những đường phù văn quấn quanh xương cổ tay trắng bệch gầy guộc của y.
Khi phù văn hiện lên, gân xanh trên mu bàn tay y nổi lên, kéo theo cả bốn sợi xiềng xích sắt cũng căng cứng, tiếng va chạm loảng xoảng vang vọng khắp thiên lao Tuyết Vực rộng lớn.
Mồ hôi thuận theo đường viền hàm dưới rõ nét trượt xuống, nơi vạt áo hơi mở, để lộ ra một góc viền hoa của lớp trung y màu đỏ.
Không biết có phải là ảo giác không, lại gần nhìn kỹ, thân hình y tựa như một thiếu niên thanh mảnh cao gầy.
Nàng có thể mơ hồ nghe thấy tiếng rên khẽ trầm khàn thoát ra từ cổ họng y, rõ ràng là một dáng vẻ đang cố nén đau đớn.
Gương đồng giải thích: "Đó là cấm chế trên Phong Hồn Tỏa, dùng để trấn áp y.”
Bùi Kiều tức thì hiểu ra, thì ra là y bị cấm chế của Phong Hồn Tỏa trấn áp, cho nên mới không rảnh để xử lý nàng.
Bùi Kiều nhìn ngọn lửa xung quanh vì sự suy yếu của y mà dần lụi tắt, băng mỏng thuận theo xiềng xích sắt lạnh lẽo lan lên đến eo y.
Lúc này, ổ khóa ở cửa lớn bên ngoài có động tĩnh, là giọng nói của Hứa Minh, đệ tử nội môn đã an ủi nàng trước đó, truyền vào: "Bùi Ninh, ngươi không sao chứ? Ta cứu ngươi ra ngoài ngay đây!”
Bùi Kiều hơi sững người, lại lần nữa đối diện với ánh mắt của Cố Cảnh Dao.
Mái tóc dài rủ bên thái dương che khuất dung mạo của y, toàn thân y toát ra lệ khí bức người ngàn dặm và sát khí sắc bén ngời ngời.
Nàng chần chừ một thoáng, ôm lò sưởi lại tiến thêm một bước về phía y.
“Ta có thể ra ngoài rồi, đa tạ ngươi, ta thấy trên người ngươi đều đã kết băng rồi, ta để lò sưởi lại cho ngươi.”
Khi nàng bước ra bước đó, y đột ngột ngẩng phắt đầu lên, xiềng xích sắt phát ra tiếng va chạm chói tai.
Dưới mái tóc dài che khuất là đôi mắt đỏ ngầu, đôi môi đỏ mọng lạnh lùng buông ra một chữ: "Cút.”