Trước đó nàng đã thảo luận với gương đồng, Phong Hồn Tỏa nằm trong tim y, muốn lấy ra chỉ có hai phương pháp.
Thượng sách, có được trái tim của y, khiến y yêu nàng, Phong Hồn Tỏa tự nhiên sẽ giải trừ giam cầm mà rơi ra.
Hạ sách, trong giới tu chân vẫn luôn lưu truyền một thuật đổi tim, nếu nàng có thể đổi tim với y thì Phong Hồn Tỏa tự nhiên sẽ đi vào cơ thể nàng.
Chỉ là thuật này vô cùng nguy hiểm, điều kiện để thực hiện cũng cực kỳ hà khắc.
Nó đòi hỏi thiên thời địa lợi nhân hòa, người thi thuật thì thập tử nhất sinh, đó là một cấm thuật.
Cả hai phương pháp này đều vô cùng khó khăn, đổi lại là ngày thường, Bùi Kiều nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Thế nhưng nay chính nàng cũng sắp không qua khỏi, vậy thì cũng đành phải thử một phen.
Nàng hít một hơi thật sâu, cứng rắn nói: "Phương pháp giải Phong Hồn Tỏa chính là... Có được tình cảm, yêu một người khác.”
Nàng dừng lại một chút, dè dặt bổ sung: "Ví dụ như, yêu ta.”
Gương đồng ở bên cạnh đang nín thở suýt nữa thì vỡ tan: “... Ngươi tự nghe xem đây có phải là lời người nói không! Lời này chó nghe xong cũng phải lắc đầu!”
Tuy đây là sự thật không thể chối cãi nhưng nếu nói ra trong hoàn cảnh này lại có vẻ vô cùng lố bịch và hoang đường.
Quả nhiên, ngay sau đó, một luồng sát khí đáng sợ bao trùm xuống.
Ngọn lửa trên nền băng bắt đầu bùng lên dữ dội, thế lửa tăng thêm mấy phần sát khí lẫm liệt, nhanh chóng thu hẹp về phía Bùi Kiều.
Khi lưỡi lửa nóng rực chỉ còn cách nàng một bước chân, Bùi Kiều nhanh trí nói: “Đợi đã, ta không nói dối, ta còn biết ngày Huyết Yểm sắp đến, các tông môn lớn ở Tiên Châu đang muốn liên thủ để trừ khử ngài!”
Lòng ham sống của nàng quá rõ ràng, thậm chí còn hoảng quá hóa liều mà dùng cả kính ngữ.
Khi lời nàng vừa dứt, xu thế thu hẹp của ngọn lửa chậm lại, nàng thở phào nhẹ nhõm, lại khẽ nói: “Cho nên... Cho nên ngươi tốt nhất nên giữ chút linh lực và sức lực để đối phó với bọn họ, đừng lãng phí trên người ta. Tục ngữ có câu, gϊếŧ gà không cần dùng dao mổ trâu.”
Một lúc lâu sau, đáp lại nàng là một tiếng cười khẩy đầy khinh miệt: "Nếu bọn chúng dám đến thì chính là tìm chết.”
Điều này khiến Bùi Kiều liên tưởng đến nhiều nhân vật phản diện trong các thoại bản trước mặt nhân vật chính cũng huênh hoang như vậy, cuối cùng lại chết vì khinh địch, thế là nàng không khỏi lí nhí: “Cũng không nên mừng quá sớm, lỡ như bọn họ còn giữ lại một chiêu thì sao?”