Hàn băng giá buốt sắp sửa nuốt chửng lấy nàng, nàng run lên bần bật, ngẩng đầu nhìn về phía người đang bị xiềng xích bằng sắt giam cầm: "Ta có thể giải, giải được Phong Hồn Tỏa trên người ngươi, giúp ngươi thoát khỏi sự dày vò…”
Vào khoảnh khắc hàn băng sắp sửa đóng băng nàng, nàng nghe thấy tiếng xiềng xích sắt va vào nhau loảng xoảng, trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẩy lạnh lẽo.
Nàng ngẩng đầu, một lần nữa chạm phải ánh mắt thờ ơ của người kia.
Ngay lúc nàng nín thở, một giọt máu tươi nhỏ xuống mặt băng trước người nàng.
Trong chốc lát, lấy người đó làm trung tâm, máu tươi bùng lên thành một biển lửa trắng hừng hực trên nền băng giá, ánh sáng chói lòa dữ dội tựa như muốn xé toạc màn đêm trong luyện ngục.
Bùi Kiều được ngọn lửa trắng lan ra bao bọc, lớp băng mỏng trên người dần tan chảy, sắc mặt nàng ửng hồng một cách thiếu tự nhiên, không kìm được bèn cử động ngón tay, chẳng mấy chốc nàng đã có thể hoạt động tự do, nàng ngẩng đầu nhìn Cố Cảnh Dao với ánh mắt kinh ngạc.
Dung mạo của y ẩn sau mái tóc dài đen như mun rủ xuống, những ngón tay thon dài đặt bên đôi môi đỏ mọng, máu tươi thuận theo vết thương chưa lành trong lòng bàn tay chầm chậm chảy qua xương cổ tay trắng bệch hơi nhô lên, cảnh tượng này toát lên một cảm giác yêu dị đến lạ kỳ.
Bùi Kiều tức thì nhận ra, là y cắn rách lòng bàn tay, máu nhỏ xuống hóa thành lửa để cứu nàng.
Trong các loại tiểu thuyết về nhân vật của giới tu chân quả thật có nói, nơi nào Ma Vực Cố Cảnh Dao đi qua, nơi đó đều sẽ bùng lên ngọn lửa màu trắng như thế này.
Ngọn lửa mang màu trắng tinh khiết, ánh sáng của nó thậm chí có thể soi rọi cả đêm đen, tựa như ánh ban mai rạng rỡ, vì thế mà có tên là Thiên Quang Diễm.
Nàng thở phào một hơi dài: "Đa tạ...”
Chẳng mấy chốc, nàng liền nghe thấy giọng nói lạnh lùng đầy lệ khí của người kia: "Ngươi tốt nhất nên cầu nguyện rằng mình không lừa ta...”
Rõ ràng là một chất giọng trong trẻo thánh thót như châu ngọc, thế nhưng lại vì pha lẫn vẻ lạnh lùng mà trở nên trầm khàn, vang vọng giữa luyện ngục băng giá trống trải.
“Ta nhặt về một mạng cho ngươi, tất nhiên cũng có thể dễ dàng bóp chết ngươi.”
Dứt lời, ngọn lửa trắng toát quanh thân liền có xu thế thu hẹp lại.
Bùi Kiều: “...”
Nàng thực sự đã hiểu thế nào là vừa lạnh đến đóng băng vừa nóng đến chạy bỏng rồi.
Bùi Kiều quả thật không lừa y, mục đích nàng tiếp cận y cũng là để có được Phong Hồn Tỏa.