Lạnh.
Nước tràn đầy l*иg ngực, cảm giác ngạt thở bóp chặt cổ họng nàng.
Bùi Kiều cố gắng mở to mắt ra, đưa tay về phía ánh sáng rọi vào mặt nước.
Trên người nàng như đeo nghìn cân xích sắt, kéo nàng chìm dần xuống đáy. Để giữ tỉnh táo, nàng cắn mạnh đầu lưỡi, nếm được vị tanh của máu như sắt gỉ.
“Sống… phải sống…”
Giữa lằn ranh sinh tử, ánh sáng chớp nháy vụt qua mắt nàng, khi bàn tay vừa chạm tới mặt nước, đầu óc nàng chỉ có ba chữ ấy.
Nàng gắng sức bám vào bờ, đột ngột trồi lên khỏi mặt nước, không khí ùa vào lấp đầy phổi. Bùi Kiều thở hổn hển, trong màn sương mờ ảo ánh lên vô số gương mặt đầy ác ý.
“Nguỵ sư huynh, huynh không cần lo cho nàng ta đâu, nữ nhân này tâm địa ác độc lại tham sống sợ chết như vậy. Huynh xem, chẳng phải nàng ta đã tự bơi lên rồi sao?”
“Bùi Ninh, nước ở Hàn Đàm lạnh lắm, chắc là khó chịu lắm nhỉ?”
“Đáng đời! Sư tỷ Khuynh Thuỷ đối xử với ngươi tốt như thế, ngươi phải vô lương tâm đến mức nào mới có thể toan tính hãm hại tỷ ấy?”
“Cũng chẳng trách Ngụy sư huynh không thèm để mắt đến ngươi, một kẻ như ngươi mà cũng dám so với sư tỷ Khuynh Thuỷ? Thật không biết tự lượng mình.”
Bùi Kiều không buồn để ý đến những lời chỉ trỏ của họ, nàng nằm rạp bên bờ hồ, cố gắng lấy hơi. Một hồi sau, nàng ngẩng đầu lên, nhìn về dãy núi xanh thẳm bao quanh Thiên Lam Tông, một suy nghĩ thoáng qua đầu nàng: Nếu nguyên chủ của thân xác này nghe thấy những lời đó, chắc chắn sẽ tức giận đến nội thương.
Nàng ấy luôn tỏ vẻ cứng rắn, miệng thì nói những lời độc địa, nhưng sau đó lại trốn về phủ đệ của mình rồi úp mặt khóc nức nở.
Chỉ là chủ nhân của thân thể này đã chết trong Hàn Đàm rồi, còn Bùi Kiều nàng chẳng qua chỉ là một hồn ma mượn xác mà thôi.
Nàng vốn là cô hồn phiêu bạt từ lâu.
Nàng chỉ nhớ khi còn sống mình là một tán tu yếu ớt.
Nói dễ nghe là tán tu, còn nói khó nghe chính là một đạo sĩ gà mờ lang bạt khắp thế gian.
Ngày còn sống thì bữa đói bữa no, mặc chẳng đủ ấm, ngày ngày trốn tránh những kẻ đầu đường xó chợ. Tuổi nhỏ đã lìa đời, chẳng nhớ nổi nguyên do mình chết, chỉ biết mình là một cô hồn đói khát bất hạnh.
Sau khi chết, nàng biến thành cô hồn, trú ngụ trong một chiếc gương đồng tổ truyền rồi chìm vào giấc ngủ say.
Chiếc gương đồng này đã xuất hiện từ khi nàng sinh ra, vốn đã có linh trí, khác hẳn với vật bình thường. Chiếc gương này trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, trong mắt nàng, đó là một vật uyên bác, cái gì cũng biết.