Ý thức ngày càng mơ hồ, trong chớp mắt bóng dáng của Lâu Khách đã gần ngay trước mặt. Âm thanh bên tai mang theo sự mập mờ: "Diệp Chước… Cuối cùng người cũng có ngày này…"
Không đúng, không khí xung quanh có điểm kỳ lạ…
Ánh mắt Diệp Chước lạnh lẽo, cậu đột ngột ngẩng đầu lên!
"Hừ."
Gió đêm truyền đến một tiếng cười nhẹ lạnh lùng đầy ẩn ý.
Dưới màn đêm là vầng trăng tròn khổng lồ treo lơ lửng trên cao. Trên đỉnh cung điện xa xa, cậu chợt thấy thấp thoáng một bóng đen với vạt áo bay phần phật trong gió.
Hóa ra nơi này còn có một người khác, vậy mà trước đó cậu không hề nhận ra.
Vì không thể nhìn rõ mặt, Diệp Chước chỉ cảm nhận được khoảnh khắc khi ánh mắt đối diện nhau đã có sát khí lướt qua.
"Ai?"
Phập.
Âm thanh của vũ khí cắm vào da thịt vang lên gần kề. Một vũng máu đột ngột văng tới trước mắt Diệp Chước.
Cách ba bước, Lâu Khách phát ra một tiếng thở dồn dập nơi cuống họng rồi đổ gục về phía trước.
Bóng đen nhẹ nhàng đáp xuống từ trên không.
"Diệp Nhị cung chủ Vi Tuyết Cung, Diệp Chước?" Một giọng nam nhân trẻ xa lạ chậm rãi gọi tên cậu như thể đang xác nhận.
Nếu đã từng nghe tới giọng nói quyến rũ như này một lần thì chắc chắn sẽ nhớ.
Diệp Chước dám chắc mình chưa từng nghe qua.
"Là ta, đa tạ đã cứu giúp." Diệp Chước đáp: "Không biết ngươi tên gì, có thể đưa ta đến hồ trên núi Mộ Thương trước không? Nói chuyện sau cũng không muộn."
Dù nói vậy nhưng thực ra cậu đang ngầm tụ lại linh lực cố gắng áp chế độc tính. Hiện giờ cậu như cá nằm trên thớt, ai biết người đến là bạn hay thù?
"Không vội." Người đến khoanh tay, thong thả nói: "Thảm hại như này, ta phải xem thêm một chút mới được."
Diệp Chước: "?"
Diệp Chước dựa lưng vào cây Hoa Quỳnh gắng sức kìm nén hơi thở, giọng nói khàn đi đến mức lạ lẫm: "Chúng ta có thù oán gì với nhau à?"
"Có."
"Cách tay phải của ngươi ba bước chính là thanh kiếm của ta." Diệp Chước nói: "Nếu đã có thù thì hãy cầm nó lên, ta và ngươi quyết chiến một trận."
Tiếng sóng hồ lạnh đột nhiên lớn hơn.
"… Kiếm của ngươi?" Giọng nói người kia trở nên âm u, cảm xúc khó đoán.
Tiếng kiếm vung lên leng keng, thanh kiếm linh bay vào tay người kia.
Chỉ thấy người đó cầm kiếm tiến lại gần cậu, nói: "Diệp Chước, đêm nay ta đến tìm ngươi để báo thù là đúng. Nhưng tiếc là không đúng lúc, ngươi không thể chiến đấu nên đành phải bỏ qua vậy."
"Đợi ngươi hồi phục rồi ta sẽ quay lại, chúng ta quyết đấu một trận nghiêm túc.""Nhớ cho kỹ, ta tên Ly Uyên."
Ly Uyên?