“Cô có cái đầu đó sao?” Lý Ngọc Phách nói thẳng vào vấn đề. “Tắm rửa xong rồi, ngủ thẳng đi.”
“Cô ở Mỹ có hại đấy.” Tần Bảo Linh xích lại gần cô. “Cái “gánh” này đã lỗi thời từ lâu rồi, cô lạc hậu rồi đồ nhà quê! Đến lúc đó để tôi bổ túc cho cô những “khóa học” thịnh hành mới nhất bây giờ nhé.”
“Cái này có thịnh hành hay không tôi không biết.” Lý Ngọc Phách nói, cô nằm xuống, kéo chiếc chăn lụa tơ tằm lên ngang vai. “Ít nhất tôi biết cái từ “nhà quê” thì đúng là nhà quê hết thuốc chữa rồi.”
Tần Bảo Linh im lặng, như thể thật lòng hối lỗi vì đã nói ra từ “nhà quê” lỗi thời đó. Một lúc lâu sau, cô ấy đột nhiên hỏi: “Cô còn nhớ câu đố chữ mà cô nói với tôi không? “Hai hàng cây xa bóng núi ngược, một chiếc thuyền con nước lặng trôi”, đáp án là gì?”
Đó là câu đố chữ cuối cùng Lý Ngọc Phách nói với cô ấy. Bao nhiêu năm nay, hễ khi nào nhớ ra, cô ấy lại hỏi người khác một lượt, hoặc tìm kiếm đáp án trên mạng một lượt, lặp đi lặp lại rất nhiều lần rồi, nhưng cô ấy vẫn luôn quên đáp án là gì, chỉ nhớ rõ ràng câu đố.
“Không biết.” Lý Ngọc Phách lạnh nhạt nói. “Không chơi đố chữ nữa từ lâu rồi.”
Lý Ngọc Phách phát hiện đồng hồ sinh học của mình ở bên cạnh Tần Bảo Linh luôn bị lùi lại nửa tiếng. Cô mở mắt, vừa đúng bảy giờ. Khoai Tây Chiên còn có lương tâm hơn Tần Bảo Linh nhiều, chỉ trong hai ngày này, nó đã lại thân thiết với cô như trước, sẽ chủ động chạm vào mu bàn chân cô, chờ cô bế nó vào lòng.
Cô xoa đầu Khoai Tây Chiên mấy cái, nghe tiếng chuông cửa liền ra mở. Không ngờ bên ngoài Bùi Ái Thiện và Ngô Ngôn đang trừng mắt nhìn nhau.
“Vào đi.” Lý Ngọc Phách gọi Bùi Ái Thiện đến để đưa quần áo, còn Ngô Ngôn thì là trợ lý của Tần Bảo Linh, cô không quan tâm đối phương đến làm gì.
Bùi Ái Thiện đi dép vào ở máy gần cửa. Cô ấy cao ráo chân dài, một bước đã đi vào trong, ngược lại Ngô Ngôn, trợ lý của chính chủ căn nhà này, lại hoảng loạn, thầm nghĩ: Thế mình có được vào không nhỉ?
Bài đăng hôm qua xem vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí, bây giờ cô ấy vừa nhìn thấy khuôn mặt Lý Ngọc Phách, liền không kìm được mà nghĩ đến bức ảnh màu trên tạp chí đó.
Người phụ nữ lạnh lùng u ám trước mắt này khi đó mỉm cười rạng rỡ, nửa tựa vào một chiếc xe thể thao mà cô ấy phải dùng từ “cực ngầu” để miêu tả, còn sếp của cô ấy, Tần Bảo Linh, khi đó đang ở độ tuổi thanh xuân của dì mình, là một nữ minh tinh kiều diễm rực rỡ hơn cả hoa.
Hai người có lẽ đang trò chuyện, hình ảnh dừng lại ở khoảnh khắc Tần Bảo Linh vòng tay ôm cổ cô ấy…
“Nhìn gì đấy, sao không vào đi?” Trước khi Lý Ngọc Phách nói ra câu thoại kinh điển: “Trên mặt tôi có dính gì sao”, Ngô Ngôn đã đi dép vào lao thẳng vào cửa, nhanh nhảu trả lời: “Không có ạ!”
Bùi Ái Thiện lấy quần áo từ trong vali ra, hỏi: “Bàn ủi ở đâu?”
“Để tôi làm cho.” Ngô Ngôn nói, tranh giành với cô bạn người nước ngoài này. “Để tôi, để tôi, tôi biết làm mà.”
Bùi Ái Thiện không hiểu mô tê gì, bị cô ấy giằng co đến mức không chịu nổi, để không làm hỏng quần áo đành phải đưa cho cô ấy. Ngô Ngôn ủi chiếc váy liền màu hạnh nhân đó, nhưng đầu óc vẫn lơ đãng nghĩ về nội dung bài đăng hôm qua. Tần Bảo Linh đứng bên cạnh mà cô ấy không hề hay biết, vừa quay đầu nhìn thấy chính chủ, Ngô Ngôn thật sự sợ đến hồn bay phách lạc.