Chương 39

Chỉ tiếc là trái tim cô không thể cùng với lý trí tận hưởng ảo giác tuyệt vời này. Cô nhắm hờ mắt, Tần Bảo Linh không biết đang làm gì, cứ lúc ẩn lúc hiện chắn mất ánh sáng trước mặt cô, một lúc lâu sau, cô bực bội mở mắt ra, định nói gì đó, trong khoảnh khắc, lại bản năng mà quên mất.

Tần Bảo Linh đang đứng trước mặt cô, nước nóng trong bồn tắm ngập đến bắp chân, che khuất ánh đèn đang chiếu vào cô, nhìn cô từ trên cao. Người phụ nữ này vừa nãy đã cởϊ qυầи áo, lúc này không hiểu sao lại không xuống nước, chỉ đứng đó, ngắm nhìn cô.

Lý Ngọc Phách từng có một người bạn, cô thích gọi đó là họa sĩ mỹ thuật hơn, không cho rằng giá trị của người đó dựa vào việc đẩy giá đấu giá mới là nghệ sĩ thực sự, nhưng người đó từng nói một câu mà cô hiếm khi đồng tình: Sự chấn động lớn nhất, mộc mạc nhất, nguyên thủy nhất mà con người có thể cảm nhận được, thực ra đến từ cơ thể của đồng loại.

Bạn nhìn cơ thể của chính mình, dù có đẹp đến mấy, vì ở cùng nhau ngày đêm, luôn thấy bình thường không có gì đặc biệt. Nhưng cơ thể của người khác thì lại khác.

Khi cô mười chín tuổi nhìn Tần Bảo Linh, cuối cùng lần đầu tiên cô nhận ra sự chấn động này.

Tần Bảo Linh người này, học vấn thấp, nghèo khó khốn đốn, nhiều anh chị em, cha không thương, tình yêu ít ỏi mẹ ban cho từ kẽ ngón tay cũng đầy bất lực. Cô ta ở chợ quần áo lấy sỉ áo khoác lông vũ về bán, theo cô ta, khoảnh khắc may mắn nhất trong đời có lẽ là có người mời cô ta chụp lịch treo tường, người đó tên là Hùng Đào, là vua nhϊếp ảnh lịch treo tường của Trung Quốc, dẫn dắt cô ta một mạch lên phía Bắc, đưa cô ta đến tận Kinh thành.

Theo Lý Ngọc Phách, khoảnh khắc may mắn nhất của cô ta là được chính mình phát hiện, người phụ nữ này háo danh, sùng bái vật chất, ích kỷ đến cực đoan, vì tài nguyên và tiền đồ mà không từ thủ đoạn nào, vậy mà lại có một khuôn mặt thanh tú và một cơ thể đẹp.

Cô ta chẳng có kiến thức, từ đầu đến chân đều là tiền chất đống lên, chẳng có khí chất gì đáng nói.

Đêm đầu tiên, cô để Tần Bảo Linh đứng trong bồn tắm nhìn mình, sau đó nhiều lần Tần Bảo Linh chủ động đứng để cô nhìn, cởi bỏ những trang sức đắt tiền đó, sự dung tục cũng theo đó mà tan biến, cô chỉ nhìn thấy...vẻ đẹp thuần túy.

Tần Bảo Linh thường hỏi cô những câu hỏi, rất thiếu kiến thức, ngu ngơ đáng yêu, đáng thương, đôi mắt long lanh, giống như những chú mèo con, chó con mà cô yêu thích nhất.

Ngày đó cô ta nắm lấy tay cô, hỏi cô: “Nếu em muốn xăm, thì xăm hình gì ở đây thì đẹp nhỉ?”

Cô nhẹ nhàng nâng tay lên, bàn tay thon thả của Tần Bảo Linh trượt qua cổ tay cô, nắm lấy ngón trỏ của cô, dẫn dắt cô lướt qua đóa mẫu đơn dây leo đang nở rộ cuồng nhiệt, nóng bỏng.

Bóng hoa rực rỡ biến ảo lấp lánh dưới ánh sáng, Lý Ngọc Phách chớp chớp mắt, đôi mắt xám khẽ rung động.

Cô cảm thấy một cơn khát khao khó kìm nén đang theo những cành lá xanh biếc mà sinh trưởng, leo trèo, gấp gáp thắt chặt, chờ đợi siết chặt trái tim đỏ tươi của cô.

Mẫu đơn dây leo, nếu bạn tìm kiếm trên mạng, nhất định sẽ thấy lời khuyên nên trồng nó trong chậu. Loài hoa này có tính xâm chiếm cuồng nhiệt, chỉ cần trồng xuống đất, chỉ một năm thôi, dưới lòng đất sẽ toàn là hệ rễ chằng chịt, tường rào sẽ bò đầy dây leo xanh mướt, khi nở hoa, trăm đóa cùng nở rộ, phong thái mạnh mẽ, quả thực khiến người ta phải khϊếp sợ.