Chương 5

“Đúng vậy, cậu nói không sai, câu vừa rồi của tôi đúng là nhằm vào cậu. Nhưng mà...” Ngay khoảnh khắc cậu nhóc mập kia chuẩn bị ra lệnh cho vệ sĩ ra tay, Tang Dụ liền lập tức cất cao giọng: “Nhưng mà tôi nói thật đó. Tôi đã đứng ở cổng trường cả buổi sáng, ít nhất tám mươi phần trăm học sinh ra vào học viện đều mang theo vũ khí tự vệ.”

Tang Dụ hờ hững dùng cằm chỉ về phía trước, ra hiệu đối phương nhìn cổng học viện.

Cậu nhóc mập cau mày, vẻ mặt nghiêm túc quan sát mấy học sinh qua lại.

Bỗng cậu ta trừng to mắt, y như bị quầy vỉa hè tồi tàn này nói trúng tim đen!

Cậu ta dụi dụi mắt, rồi chăm chú nhìn kỹ lại.

Trong mười người vừa đi ngang, thì có đến tám người đeo súng laser ở bên hông!

Súng laser tuy không gϊếŧ được người, nhưng một khi bắn trúng thì cực kỳ đau, kiểu đau tím bầm tụ máu mà không chảy máu ấy.

Tim cậu nhóc mập khẽ hẫng một nhịp.

Cậu ta chợt nhận ra mình đã quá chủ quan!

Trước kia cậu ta học ở trường cấp trung, bây giờ lại đến học viện quân sự đứng thứ năm Liên Bang, đây là học viện quân sự đấy!

Trong này toàn cao thủ ẩn mình, thậm chí còn có người quyền thế không thua gì gia đình nó. Nếu vào cổng mà không có vệ sĩ, nhỡ bị đám học viên cầm súng laser chặn lại ở góc khuất nào đó để bắt nạt...

Cậu nhóc mập rùng mình một cái:

“Mau!” Giọng cậu ta cao hẳn lên mấy phần: “Hai người mau đi mua cho tôi ít vũ khí phòng thân về ngay!”

Hai vệ sĩ nhìn nhau, đồng loạt lắc đầu:

“Muộn rồi.”

Cậu nhóc mập hoảng hốt:

“Muộn? Sao lại muộn!”

Một vệ sĩ đáp:

“Từ đây đến nội thành, đi một lượt mất ba tiếng. Tân sinh viên chỉ còn đúng một tiếng để làm thủ tục nhập học, đợi bọn tôi mua về thì cậu đã ở trong học viện rồi.”

Mặt cậu nhóc mập tái nhợt.

Từ vui mừng phấn khởi khi đến nhập học, giờ toàn nghĩ đến chuyện có khi nào mình sẽ bị bắt nạt hay không.

Đúng lúc này, bên cạnh vang lên một giọng rao hàng nhẹ bẫng:

“Lại đây, lại đây, ghé xem một chút nào! Lô súng laser cuối cùng, giá đặc biệt 500 đồng! Nhanh tay thì còn!”

“Đồ hèn hạ, đồ vô liêm sỉ, thủ đoạn bỉ ổi!”

Trình Dương bám sát bên trái Tang Dụ, một bước cũng không chịu tụt lại, sợ chỉ cần chậm một nhịp là bị Tang Dụ bỏ rơi phía sau.

Đừng tưởng đi đến mức thở hổn hển mà miệng sẽ im, cậu ta vẫn lảm nhảm liên hồi, không ngừng mắng mỏ.

Ý tứ trong từng câu nói: Anh đúng là một gian thương nham hiểm!