Cậu nhóc mập mạp từ đầu tới chân toàn là hàng hiệu, phía sau còn có hai vệ sĩ đi theo.
Miệng ngậm cây kẹo mυ"ŧ, dáng vẻ ngạo mạn vừa đi vừa liếc nhìn xung quanh.
Bất chợt, ánh mắt cậu ta chạm phải Tang Dụ.
Cậu nhóc mập tưởng mình nhìn nhầm, bước chân khựng lại.
Sau khi dừng hẳn, cậu ta đưa tay chỉ vào mình, ra vẻ hỏi: “?”
Tang Dụ mỉm cười, chắc chắn không nhận nhầm:
“Đi mua sắm sao, thiếu gia?”
Cậu nhóc mập vui vẻ, kiêu căng hất cằm, ý rõ ràng là:
Với thân phận như tôi, đi mua đồ ở mấy quầy hàng vỉa hè này sao? Làm gì có chuyện đó!
Tang Dụ khẽ “chậc” một tiếng:
“Vào trường rồi thì không còn vệ sĩ bảo vệ đâu. Nếu gặp phải mấy kẻ bắt nạt trong trường thì sao?”
Giọng cậu không lớn, nhưng đủ để cậu nhóc mập nghe rõ.
Quả nhiên, thân hình cậu ta cứng đờ, như đang nhanh chóng lặp lại câu nói của Tang Dụ trong đầu.
Rồi Cậu nhóc mập bỗng nhận ra mình vừa bị một người bán hàng rong xem thường.
Cậu ta tức giận quay ngoắt người lại, trừng mắt quát lớn:
“Từ trước đến nay chỉ có tôi bắt nạt người khác, chưa từng có ai dám bắt nạt tôi!”
Tang Dụ liếc nhìn, rồi hờ hững đáp:
“Ồ.”
Cậu nhóc mập nghẹn họng, tức tối lao lại, chân giẫm mạnh xuống tấm bạt nhựa.
“Rắc” một tiếng, thứ gì đó dưới chân như bị nứt vỡ.
Tang Dụ gật đầu tỏ vẻ kinh ngạc:
“Lực chân của thiếu gia thật mạnh.”
Cậu nhóc mập gào lên:
“Câu vừa nãy không phải là nói với tôi sao? Ai mà bị bắt nạt chứ?”
Tang Dụ: “Thiếu gia.”
Cậu nhóc mập: “Nói!”
Tang Dụ: “Cậu vừa giẫm hỏng hàng của tôi, trị giá 530 tinh tệ, mời thanh toán.”
Cậu nhóc mập nhấc chân lên, mọi người tưởng cậu ta sẽ cúi xuống xem.
Không ngờ cậu ta lại dậm mạnh một phát nữa lên một món hàng khác.
Lại “rắc” một tiếng.
“Trả lời câu hỏi của tôi!”
Tang Dụ bỗng thấy cơ hội làm ăn.
Hàng chưa chắc đã bán được, nhưng mục tiêu cuối cùng của buôn bán vẫn là... kiếm tiền.
Cậu mỉm cười khích tướng:
“Giờ thì là 1230 tinh tệ.”
Khi cậu nhóc mập định dẫm tiếp một chiếc nhẫn nano thì vệ sĩ phía sau chịu không nổi nữa, lén kéo góc áo cậu ta, khẽ nhắc:
“Cậu chủ đừng dẫm nữa, hắn cố ý chọc giận cậu đấy!”
Cậu nhóc mập lúc này mới tỉnh ra, lại càng giận dữ hơn:
“Anh tin hay không tôi gọi người tới đánh anh?”
Tang Dụ thản nhiên:
“Tôi tin. Nhưng thiếu gia, chẳng phải cậu vẫn muốn nghe xem câu nói vừa nãy của tôi có thật là nói với cậu hay không sao?”
“Có bản lĩnh thì nói đi!”