Chương 3

Khoảnh khắc cậu ngẩng đầu, đường cong sườn mặt tinh tế, sống mũi cao thẳng, cả người như sáng bừng lên.

Khó mà nói những người mua đồ của cậu rốt cuộc là thật sự thích món hàng, hay chỉ muốn ngắm người bán.

“Không sao.” Thiếu niên bán hàng nhàn nhạt nói: “Bạn thích à? Mười hai tinh tệ.”

Cô nữ sinh vừa thử vòng tay chợt khựng lại một chút, rồi đỏ bừng mặt, gật đầu lia lịa:

“Muốn, muốn! Mười hai tinh tệ đúng không, đây.”

Thiếu niên khẽ “ừ” một tiếng, không ngẩng đầu, nhận tiền, bỏ vào túi, sau đó lại tiếp tục sắp xếp lại đống đồ trên tấm bạt.

Người tới rồi đi, thường vừa bày xong món này thì ngay sau đã có người khác cầm lên xem.

Chỉ là, đến thời điểm này, phần lớn hàng đã bán được, chỉ còn lại năm món vẫn chưa ai mua.

Không phải vì chất lượng kém, mà vì... quá đắt.

Người tụ lại xem đều là học sinh, trong túi ngoài tiền đóng học phí thì gần như trống rỗng.

Mà năm món còn lại đều là vũ khí tấn công hạng cao cấp, như súng laser, nhẫn nano... Tất cả đều có giá từ 500 tinh tệ trở lên. Bình thường, học sinh khó mà kham nổi số tiền này, còn những người nhà giàu thì càng không đời nào mua vũ khí ở quầy hàng vỉa hè trước cổng trường, nên cứ thế tồn lại.

Tô Tra Nhĩ đứng ngoài quan sát, cảm thấy cũng nhẹ nhàng.

Nếu thực sự không bán được, anh ta có khi sẽ “mua ủng hộ” một món.

Dù sao cũng là giảng viên, anh ta mua vũ khí ở khuôn viên trường vẫn được thanh toán hợp lệ...

Vị khách thứ 35 đang xem món đồ của Tang Dụ, song lại vì giá đắt mà buông xuống, đặt súng laser về chỗ cũ.

Bề ngoài cậu vẫn thản nhiên, nhưng thực ra đã thấy nhứuc nhức cái đầu, môi khẽ mím lại nghĩ thầm: “Không bán nổi sao...”

Có khách hỏi:

“Ông chủ, cái này bao nhiêu?”

Tang Dụ khẽ hắng giọng:

“560 tinh tệ.”

Khách lại chép miệng:

“Cũng hơi đắt.”

Lại thêm một người lắc đầu bỏ đi.

Tang Dụ ngẩng đầu nhìn về cổng lớn của học viện.

Lượng người rõ ràng đã ít hẳn, đợt cao điểm đưa đón đã qua.

Giờ những học sinh đến làm thủ tục hầu hết đều không có phụ huynh đi cùng, một mình kéo vali lớn vào trường. Họ rất nghe lời, được bảo đi khu B thì ngoan ngoãn đi khu B, xếp hàng chỉnh tề từng bước tiến vào.

Ánh mắt Tang Dụ đảo qua từng người, như đang tìm kiếm mục tiêu.

Cậu sắp sửa tiếc rẻ lẩm bẩm: Cả cái Trường Quân đội Liên Bang rộng lớn thế này, chẳng lẽ không có lấy một người có tiền sao?

Thì bất chợt, tầm mắt cậu dừng lại trên một cậu nhóc mập lùn, tóc nhuộm vàng rực.