Chủ quán là một ông lão, đẩy một chiếc xe gỗ cũ kỹ. Trên xe đặt một thùng gỗ lớn, ông mở khe nhỏ trên thùng, nhẹ nhàng xoay chốt, đá lạnh lộc cộc rơi vào chiếc ly pha lê trong suốt.
Trời nóng gay gắt, đá lạnh phủ một lớp sương mờ mà mắt thường cũng nhìn thấy được.
Ông lão nhanh chóng pha trà chanh, cho thêm một muỗng siro trà và một lá bạc hà, rồi đưa cho Tô Tra Nhĩ, cười nói:
“Thầy giáo, của cậu đây.”
Tô Tra Nhĩ mỉm cười, đưa ra năm tinh tệ.
Chỉ nửa cốc nước thôi mà từ miệng trôi thẳng xuống cổ họng đang nóng ran.
Tô Tra Nhĩ thậm chí cảm giác được luồng mát lạnh ấy giống như từ vùng băng nguyên tràn ra, quét khắp toàn thân, khiến anh ta rùng mình một cái.
Cái đầu đang ong ong mơ màng cũng lập tức tỉnh táo hơn nhiều.
Tô Tra Nhĩ thu ánh mắt khỏi đám đông hỗn loạn phía xa, bên tai chợt vang lên từng tiếng rao mời hấp dẫn sự chú ý của anh ta.
Dưới tán cây lớn che kín cả khoảng sân, có một tấm bạt nhựa trải trên mặt đất.
Trên bạt bày đủ loại thiết bị điện tử, vũ khí mini, cùng các linh kiện cơ giáp đã tháo rời.
Dù bày biện đơn sơ, nhưng giá rẻ, lại cho phép thử nghiệm ngay tại chỗ, nên thu hút rất nhiều người vây quanh.
Một số học sinh chưa vội vào trường ngồi xổm bên cạnh tấm bạt, cầm lên một thiết bị trinh sát hình con chuồn chuồn. Ấn nút khởi động, “chuồn chuồn” lập tức bay lên, màu sắc dần nhạt đi, rồi trở nên gần như trong suốt. Chưa đầy ba phút, chức năng ẩn hình hoàn tất, bắt đầu bay khắp nơi dò xét.
Tô Tra Nhĩ nhướng mày đầy hứng thú.
Anh ta rời khỏi chỗ dựa bên xe nước, nghiêng người tiến lại gần, nhìn một học sinh khác đang thử một món vũ khí.
Đó là một vòng tay mini, bề ngang chưa tới ba centimet, dày khoảng một centimet. Sau khi khởi động, vòng tay phát ra ánh sáng yếu, rồi rất nhanh siết chặt trên cổ tay cô nữ sinh kia. Cùng lúc đó, mấy tia sáng năng lượng bất ngờ bắn thẳng về phía trước!
Cổ tay cô nữ sinh đột nhiên bị một bàn tay khác ấn xuống.
Cô nữ sinh giật mình, vội vàng tắt vòng tay, xin lỗi rối rít:
“Xin lỗi, xin lỗi! Cậu không bị thương chứ?”
Cũng lúc này, Tô Tra Nhĩ mới chú ý tới chủ quầy bán hàng ven đường ấy.
Khác hẳn với những người bán rong khác ở đây, đối phương còn rất trẻ, chừng mười bảy tuổi, đang ngồi xổm dưới đất.
Chiếc sơ mi trắng ướt đẫm vì nắng nóng bám sát lấy thân hình thon gọn, mái tóc đen thuần bị gió nhẹ thổi tung, từng lọn rơi xuống, khẽ chạm vào gò má.