Chương 1

“Tân sinh viên làm thủ tục nhập học, xin mời đi từ cổng khu B...”

“Không được mang theo vũ khí quang năng cỡ lớn hoặc các vật tương tự vào trường!”

“Phụ huynh học sinh xin lùi lại phía sau!”

Bên ngoài cổng chính của Trường Quân đội Liên Bang số 5.

Tô Tra Nhĩ cầm chiếc loa lớn, đứng trên bàn cao, hết câu này đến câu khác hô to.

Nhìn đám đông hỗn loạn phía dưới, rõ ràng loa đã đủ to, nhưng tựa hồ chẳng ai buồn để ý lời anh ta nói.

Đám người vẫn cứ làm theo ý mình, chen vào cả khu A lẫn khu C.

Đến khi vào trong, phát hiện thẻ từ không quét được, bọn họ lại ngược dòng người, vừa chen vừa hét “nhường một chút!” rồi cố sức chui ra ngoài.

Có người bị va ngã, “ai da” một tiếng ngã sõng soài xuống đất, còn chưa kịp đứng lên thì liền bị người phía sau giẫm lên.

Người kia đau quá bật khóc, tức giận mắng ầm lên, nhưng tiếng chửi chẳng mấy chốc đã bị biển người ồn ào nuốt chửng.

Dưới ánh nắng gay gắt, Tô Tra Nhĩ mồ hôi vã ra như tắm.

Anh ta dùng mu bàn tay lau giọt mồ hôi lăn xuống trán, không cam lòng, lại giơ loa lên lần nữa.

Liên tục hô vài câu, âm lượng chẳng khác nào tiếng muỗi vo ve.

Tô Tra Nhĩ nhíu mày, gõ mạnh mấy cái vào loa.

Một lúc sau, “rè... rè... rè” mấy tiếng.

Âm thanh điện tử chói tai vang lên, cuối cùng cũng khiến đám đông chú ý, đồng loạt quay sang nhìn anh ta.

Tô Tra Nhĩ: “...”

Anh ta há miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.

Tô Tra Nhĩ thở dài một hơi, vỗ vỗ chiếc loa, bất đắc dĩ lẩm bẩm:

“Ông bạn già, cực cho ông rồi. Năm nào đến ngày tân sinh viên nhập học cũng phải quay cuồng suốt 24 tiếng, còn thảm hơn cả tôi.”

Ít nhất anh ta cũng chỉ là vì năm nay thiếu người, nên tạm thời bị kéo ra cổng trường làm nhân viên hướng dẫn.

Chỉ e hết hôm nay, đừng nói lãnh đạo trường, ngay cả bảo vệ cổng cũng chẳng cho anh ta tiếp tục làm.

Lý do rất đơn giản: Tình hình hỗn loạn như cuộn chỉ rối!

Giữa trưa, nắng gay gắt đến chói mắt, chiếu xuống sân trường trắng lóa, ngoài những cái đầu đen kịt ra thì chẳng nhìn rõ gì khác.

Tô Tra Nhĩ nhảy xuống khỏi bàn, len lỏi qua đám đông chen chúc, trốn sang bên kia núp dưới bóng cây.

Cổng trường có vài quầy hàng, anh ta liền tìm đến quán đồ uống mát lạnh, gọi một ly trà chanh.

Quán này đã bày ở trước cổng học viện ít nhất cũng hơn năm năm, thường xuyên thấy bóng dáng, rất được học sinh ưa thích.