Thầy Khương phân tích xong, uống một ngụm nước, rồi bổ sung thêm một câu: “Nếu tôi đoán không nhầm, Tô Tiểu Cường và đôi tình nhân kia có lẽ là bị một loại chất lỏng có tính ăn mòn nào đó hủy hoại rồi biến thành hài cốt. Và loại chất lỏng ăn mòn này có tác dụng tương tự như axit sunfuric nồng độ cao, rất có khả năng nó đến từ loại động vật thân mềm màu đen kia.”
Anh mập nhíu chặt mày: “Tôi có một thắc mắc, chiếc sofa mà Tô Tiểu Cường dựa vào đã bị ăn mòn, nhưng tại sao ga trải giường và vỏ chăn của đôi tình nhân kia lại hoàn toàn nguyên vẹn?”
“Phòng tạp vụ vốn là nơi để vật tư bỏ đi, còn phòng nhà nghỉ là nơi khách sẽ ở. Mọi thứ xảy ra trong trò chơi vốn là sự thể hiện cuối cùng của dữ liệu và mã code, có lẽ thiết lập khác nhau.” Thầy Khương đẩy gọng kính, nheo mắt nói.
“Còn một vấn đề nữa, đám NPC thì từ trong phòng bước ra, vậy còn những động vật thân mềm màu đen kia thì sao? Chúng lại chui ra từ đâu?”
“Quỷ mới biết.”
“Haiz.”
“…”
Mọi người người tung người hứng bàn luận xong, vẻ mặt càng trở nên u ám hơn. Thảo luận đến cuối cùng, mọi người dứt khoát câm nín. Bởi vì họ nhận ra, cái trò chơi chó má không thèm chơi theo luật này, xem ra, còn nguy hiểm hơn những gì họ tưởng tượng rất nhiều. Có khi tất cả mọi người sẽ chôn vùi mạng nhỏ ở đây.
Sau một lúc im lặng trong phòng, anh mập là người đầu tiên mở lời: “Xem ra hiện tại, mọi nguy hiểm đều đến từ nhà nghỉ hoặc khách sạn, nhưng thời gian trời tối lại đến sau thời gian đóng cửa, không về chỗ ở trước khi đóng cửa thì sẽ chết. Ngoan ngoãn trốn trong phòng nhà nghỉ cũng có thể chết. Xem ra, chúng ta trong phụ bản này sẽ bị nhốt chặt trong nhà nghỉ như con rùa rụt cổ, mà còn là rùa chết nữa chứ.”
Bạch Vũ nghe vậy cười khổ một giây. Chẳng phải thế sao, bắt rùa trong chum .
“Mẹ nó, ngoài nhà có quái vật rình rập biết phun dịch ăn mòn, trong nhà lại có NPC quái dị ẩn chứa nguy hiểm, hóa ra lần này chúng ta phải đối mặt với đánh úp trong lẫn ngoài à?”
“Đúng vậy, muốn phá cục, cực kỳ khó.” Thầy Khương gật đầu với ánh mắt nghiêm trọng.
“Chẳng lẽ mấy NPC cấp thấp đó sau này sẽ biến thành zombie? Cháu xem trong phim sinh tồn thấy họ diễn vậy mà.” Lệnh Tiểu Phi chen vào một câu.
Thầy Khương đưa tay xoa đầu cậu bé, thở dài: “Cũng không phải là không có khả năng. Dù sao thì hơi thở của đám NPC hôm nay gặp hoàn toàn khác biệt so với những người chúng ta gặp hôm qua và hôm kia.”
“Hôm nay mới là ngày thứ tư, chúng ta còn tận năm ngày nữa cơ…” Nhan Thanh Thanh cúi đầu, có vẻ như vẫn chưa hoàn hồn sau cái chết của Tô Phì.
Mọi người cũng sợ hãi một phen.
“Tôi đã là người nửa bước xuống mồ rồi, tôi không sợ cái chết. Nhưng chết một cách vô lý trong một trò chơi kỳ lạ như thế này, nói thật, tôi không cam tâm!” Thầy Khương lẩm bẩm một câu, rồi lại nâng giọng lên cảm thán: “Biết người biết ta, trăm trận không nguy, vấn đề lớn nhất của chúng ta bây giờ là kẻ thù và nguy hiểm ở trong bóng tối, còn chúng ta thì ở ngoài ánh sáng. Cứ mỗi lần trời tối, mọi người chỉ có thể trốn vào trong chăn như bầy cừu chờ làm thịt. Nhưng cái kiểu trốn chui trốn lủi thế này, bao giờ mới có hồi kết?”
Nghe lời chất vấn của ông ta, Nhan Thanh Thanh vén lọn tóc xõa xuống bên tai, như thể đột nhiên tỉnh mộng, lạnh lùng nói: “Quan trọng là đến giai đoạn sau, dù trốn kỹ đến mấy cũng chưa chắc đã an toàn.”
“Đúng vậy, y như tối qua mọi người đều biết không được gây tiếng động, không ai nói chuyện, hát hò hay chơi bài, nhưng ai mà ngờ lại có một cuộc điện thoại oanh tạc…” Anh mập đang nói thẳng ruột ngựa thì bị Lệnh Tiểu Phi kéo áo. Nhìn thoáng thấy vẻ mặt thầy Khương lại bắt đầu tự trách, anh ta lập tức ngậm miệng.
Lục Phí quăng mạnh con dao găm trên tay xuống bàn trà, ánh mắt hung hăng nói: "Mẹ nó, ông đây chưa bao giờ vô dụng đến thế này! Đã thế, trốn cũng không xong, rời đi cũng không được, thì chiến đấu đối diện với chúng đi!”
Nhan Thanh Thanh nghe vậy liếc nhìn anh ta một cái rồi nhìn sang thầy Khương, Lệnh Tiểu Phi và Bạch Vũ, tiếp lời: “Anh Phí, địch mạnh ta yếu, muốn chiến đấu đối diện, đâu có dễ dàng như vậy…”