“Không biết.:
Thầy Khương lắc đầu, thở dài, tiếp tục: “Bây giờ có thể biết được chính là sau khi tắt đèn, đừng phát ra âm thanh tương đối lớn. Tuy nhiên, đây chỉ là bắt đầu, phía sau sẽ có gì, thật sự không đoán được.”
Mới chỉ là ngày thứ ba của trò chơi, mức độ nguy hiểm đều tăng lên về sau. Chuyện tương lai, đúng là khó lường.
“Chết tiệt!”
Sắc mặt Lục Phí lập tức khó coi, tay lại không tự chủ sờ vào dao.
Bạch Vũ thấy vậy vội vàng chuyển chủ đề: “Nguy hiểm không biết trước mới thật sự là nguy hiểm. Nhân tiện, hai đêm nay, mọi người có cảm nhận được gì không?”
Anh mập: “Hòn đảo nhỏ này, giống như sẽ tỏa ra thuốc mê vậy. Trước khi đi ngủ tối nào tôi cũng ngửi thấy một mùi hương, rất kỳ lạ, rồi rất nhanh là ngủ thϊếp đi.”
“Đúng vậy, một ông già như tôi, trước đây luôn tỉnh dậy lúc 5 - 6 giờ sáng, bây giờ, nhà nghỉ không bật đèn, tôi đều không tỉnh nổi.” Thầy Khương cũng nhíu mày theo.
“Tôi cũng ngủ rất ngon.” Tô Phì giơ tay, e dè nói.
Bạch Vũ tiếp tục dẫn dắt: “Vậy là mọi người đều không nhìn thấy tình hình sau khi tắt đèn và trước khi bật đèn của nhà nghỉ rồi?”
“Đúng.” Mọi người gật đầu.
Anh mập vỗ trán, ánh mắt đầy tán thưởng nhìn Bạch Vũ: “Ồ! Tôi hiểu rồi, tất cả nguy hiểm, có lẽ đều ập đến sau khi trời tối, chỉ là chúng ta tạm thời chưa phát hiện hoặc chưa kích hoạt điều kiện nguy hiểm thôi!”
Lục Phí chậm hiểu ra, liếc nhìn Bạch Vũ, giọng điệu kỳ lạ nói: “Hử, không ngờ cô quả thật là một NPC thông minh và hữu ích đấy!”
“Hử, cảm ơn lời khen.” Bạch Vũ nhìn Lục Phí, nhếch miệng nở một nụ cười ngốc nghếch với ánh mắt đờ đẫn.
“Mọi người còn ý kiến gì khác không?” Thầy Khương nói xong, có chút mệt mỏi tháo kính ra, lấy một miếng vải lao kính màu xám nhạt lau chùi cẩn thận.
Có vẻ như trong nhóm nhỏ này, thầy Khương tạm thời là người dẫn đầu. Mọi người nhìn nhau, không hẹn mà cùng lắc đầu.
Bạch Vũ vốn định kể lại trải nghiệm kỳ lạ của mình vào ban đêm. Nhưng nghĩ lại, vì người khác đều không phát hiện ra điều bất thường, vậy có thể là do mình ảo thanh hoặc ảo giác cũng nên. Đợi tối nay xác nhận lần nữa rồi hẵng nói.
Thày Khương đeo kính vào, lại bổ sung một câu: “Việc cấp bách bây giờ là phải xác nhận vào ban đêm sau khi tắt đèn, có thật sự trời sẽ tối ngay lập tức hay không. Ngoài ra, cần đặc biệt chú ý, sau khi tắt đèn, liệu có điều bất thường nào xảy ra không.”
Mọi người gật đầu.
Anh mập như chợt nghĩ ra điều gì, lên tiếng: “Ngoài ra, số người chúng ta quá ít, cũng không thể cứ ngồi đây đoán mò. Tốt nhất là có thể đến các khách sạn và nhà nghỉ lân cận thăm dò, xem có người chơi nào khác có phát hiện khác biệt không. Hoặc, về sau xem xét, có thể tập hợp tất cả người chơi khác lại với nhau không. Những người lên đảo, lẽ ra đều đã mua điện thoại, mọi người khi đi thăm dò, tốt nhất nên ghi lại số điện thoại, tiện liên lạc về sau.”
“Ừ, tôi đồng ý, dù gì bây giờ vẫn là giai đoạn đầu, còn thời gian, ban ngày cũng tương đối an toàn. Vậy chúng ta phân công một chút, tốt nhất sau bữa trưa bắt đầu hành động.” Thầy Khương gật đầu nặng nề.
“Có hai vấn đề.” Bạch Vũ nhớ lại lời Thải Hà lúc gửi đồ ăn, xen vào.
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cô: “?”
“Một là người chơi sau khi nhận phòng nhà nghỉ sẽ trở thành khách của nhà nghỉ. Thân phận khách này là một loại danh phận. Vậy trong lúc chơi có thể thay đổi chỗ ở hay không? Đề nghị mọi người cũng hỏi thử. Hai là trò chơi nói sống sót 9 ngày trên đảo là có thể thông quan, vậy giả sử chúng ta rời khỏi hòn đảo thì sao?”
Nhan Thanh Thanh: “Vậy là chúng ta còn phải làm rõ chuyện con thuyền.”
“Chuyện này dễ thôi, lát nữa xuống lầu hỏi A Phát là được.” Anh mập gật đầu.