Chương 5: Cô gái, là cô gọi xe à?

Những ngọn đèn đường lộng lẫy hắt ra quầng sáng vàng vọt trong màn mưa, ngoài tiếng mưa ra thì một khoảng tĩnh lặng. Lấy điện thoại ra mở ứng dụng gọi xe, quả nhiên, định vị hiển thị "Khu vực hiện giờ là lãnh địa tư nhân, không thể cung cấp dịch vụ gọi xe công nghệ".

Đi bộ rời khỏi đây? Nhìn quy mô của khu biệt thự này, đi bộ đến nơi có thể gọi xe, có lẽ cô sẽ chết cóng mất.

Xem ra, chỉ có thể dùng đến một vài thủ đoạn đặc biệt.

Cô cúi đầu, tay phải lại lần nữa vuốt ve chiếc vòng tay phỉ thúy lạnh lẽo đó. Tâm niệm khẽ động, một tia linh lực yếu ớt được truyền vào. Ngay sau đó, một đồng tiền Ngũ Đế cũ kỹ cùng một lá bùa giấy màu vàng bỗng xuất hiện trong lòng bàn tay cô.

Cô nhanh chóng mở bản đồ trên điện thoại, định vị đến giao lộ của con đường chính gần nhất có thể gọi xe. Ánh mắt cô khóa chặt vào một chiếc xe công nghệ đang di chuyển trong khu vực gần đó hiển thị trên màn hình.

Dùng đầu ngón tay chấm một ít nước mưa chưa khô hẳn, cô tập trung tinh thần, nhanh chóng viết lên lá bùa giấy màu vàng đó dãy số biển số xe. Những đường vân chu sa trên lá bùa dường như khẽ sáng lên.

Tiếp đó, cô đặt đồng tiền Ngũ Đế vào lòng bàn tay, chân đạp theo thế Bắc Đẩu Cương Bộ, miệng thầm niệm quyết tìm vật dẫn đường: "Càn là ngựa, Khôn là trâu, Chấn là rồng, Tốn là gà, Khảm là mũi tên..." ①

Niệm xong, cô nhanh chóng rút bật lửa ra, ngọn lửa xanh lam liếʍ lên một góc lá bùa.

Xèooo...

Lá bùa cháy rụi trong nháy mắt, hóa thành một làn khói xanh mang theo mùi đàn hương kỳ lạ, ngoan cường lượn lờ một lúc trong màn mưa rồi mới không cam lòng tan biến vào hư không.

Chỉ chưa đầy hai phút trôi qua!

Một chiếc xe công nghệ màu trắng như bị một sợi dây vô hình kéo đi, xé tan màn mưa, đỗ chính xác ngay trước mặt Lâm Nhược. Cửa sổ xe hạ xuống, tài xế là một ông chú trung niên, vẻ mặt khó hiểu thò đầu ra hỏi: "Cô gái, là cô gọi xe à? Định vị là ở ngã tư phía trước mà, chỗ này... chỗ này định vị không cho vào, sao cô lại chạy đến đây?"

Lâm Nhược kéo cửa xe, mang theo một thân khí lạnh ngồi vào ghế sau, đáp gọn lỏn một tiếng: "Vâng, phiền chú, cứ đi theo định vị đi." Cô đọc tên khách sạn mình đang ở.

Tài xế vừa cài đặt lại điểm đến trên định vị, vừa lẩm bẩm: "Lạ thật, rõ ràng tôi đã cài đặt tránh tất cả các khu vực tư nhân và khu biệt thự rồi mà, cái định vị chết tiệt này hôm nay bị chập mạch gì vậy..." Oán trách thì oán trách, nhưng xe vẫn chạy đều đều.