Bạch Độ im bặt. Không phải vì sợ. Mà là vì… người phụ nữ này tuyệt đối không phải hạng lương thiện.
“Một tuần nữa là sinh nhật của lão gia nhà họ Lăng.” Bạch Ngôn Triệt bỗng thu lại cơn giận trong đáy mắt, lạnh lùng thốt ra một câu như chẳng liên quan.
Bạch Tri Dao lập tức hiểu ý. Anh trai muốn để Ôn Dĩ Ninh mất mặt ngay tại bữa tiệc.
Cô ta bước tới trước mặt Ôn Dĩ Ninh, thân thiết khoác lấy tay cô, giọng ngọt như rót mật: “Em gái, tuần sau đi cùng chị nhé. Một năm em trở về đây, số lần dự tiệc ít quá. Chị sẽ dẫn em đi làm quen mọi người, để ai cũng biết em.”
Ôn Dĩ Ninh chẳng thèm nể mặt, dùng sức rút tay ra dứt khoát nói: “Không đi.”
Hai anh em nhà này thay đổi thái độ nhanh như trở bàn tay… chẳng phải rõ ràng đang đào hố chờ cô nhảy vào sao?
Chỉ cần nghĩ tới cảnh bước chân vào yến tiệc, Ôn Dĩ Ninh đã tưởng tượng được mình sẽ bị đám “tay sai” của Bạch Tri Dao chế nhạo đến mức nào.
“Nhưng hôm đó anh Ấn Thanh không có lịch quay, cũng sẽ có mặt ở bữa tiệc.” Bạch Tri Dao vẫn tiếp tục dụ dỗ.
Bạch Ngôn Triệt kéo một chiếc ghế lại, ánh mắt ác ý dừng trên người Ôn Dĩ Ninh. Hắn chắc như đinh đóng cột, hễ nơi nào có Lăng Ấn Thanh, Ôn Dĩ Ninh dù có phải quỳ gối… cũng sẽ bò tới.
Nghe thấy cái tên ấy, thần sắc Ôn Dĩ Ninh khẽ biến: “Không đi.”
Câu trả lời này khiến Bạch Ngôn Triệt không ngờ tới. Không biết có phải ảo giác không, nhưng lần này giọng cô còn lạnh hơn lần trước vài phần.
“Có anh Ấn Thanh mà chị cũng không đi à? Anh Ấn Thanh đó! Là anh Ấn Thanh đó!” Bạch Độ lại kích động lên tiếng.
Từ ngày Ôn Dĩ Ninh quay về nhà họ Bạch, cô chỉ dự đúng hai bữa tiệc. Một lần là sinh nhật Bạch Ngôn Triệt.
Hôm đó Ôn Dĩ Ninh lần đầu gặp Lăng Ấn Thanh liền đỏ mặt. Ngày hôm sau, cả đám người đều truyền tai nhau rằng con bé nhà quê ấy thầm thích anh Ấn Thanh. Khiến Bạch Độ ở trước mặt đám anh em cũng không ngẩng đầu nổi.
Lần thứ hai là sinh nhật anh Ấn Thanh.
Khi ấy cả nhà họ Bạch chẳng ai thèm đưa thiệp mời cho Ôn Dĩ Ninh, vậy mà không biết cô dùng thủ đoạn gì… cuối cùng vẫn xuất hiện trong tiệc sinh nhật của Lăng Ấn Thanh.
May mà phần lớn mọi người không biết rõ nội tình, chỉ tưởng Ôn Dĩ Ninh là cô nhi được nhà họ Bạch tài trợ. Nếu không, nhà họ Bạch lần này cũng đừng hòng yên ổn.
“Con khỏi lo chuyện váy áo, ta sẽ lo.” Mẹ Bạch cũng đổi sang gương mặt hiền từ.
Ôn Dĩ Ninh cuối cùng đặt đũa xuống: “Tôi no rồi.” Cô rút một tờ khăn giấy, chậm rãi lau môi, giọng nhạt bẫng: “No… vì buồn nôn.”
“…”
Nhìn bóng lưng Ôn Dĩ Ninh lên lầu, Bạch Tri Dao bỗng dâng lên một cảm giác mất kiểm soát.
Ôn Dĩ Ninh không nên như thế này. Cô ta đáng lẽ phải yếu ớt, tự ti, không có chủ kiến… để họ muốn kéo đi đâu thì kéo.
Bạch Ngôn Triệt thì không thấy “mất kiểm soát” mãnh liệt như vậy. Hắn cho rằng tất cả sự thờ ơ này đều chỉ là Ôn Dĩ Ninh đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
Giờ thì cứ chờ xem… trong một tuần này, cô chống đỡ được bao lâu.
…
Đêm đó nằm trên giường, Ôn Dĩ Ninh nhìn trân trân lên trần nhà, ánh mắt có chút thất thần.
Hai lần tham dự yến tiệc trước kia… đều chẳng phải ký ức tốt đẹp gì.
Yến tiệc… đó gần như là “chiến trường” của Bạch Tri Dao.
Những con gái nhà giàu thân thiết với Bạch Tri Dao, không ai không lấy thân phận cô nhi của Ôn Dĩ Ninh ra mỉa mai. Khiến cô lúc ấy như bị kéo ngược về thời đi học, trở lại những ngày bị bạn bè cười nhạo xuất thân.
Nếu không phải muốn chúc mừng sinh nhật Lăng Ấn Thanh… cô đã chẳng liều mình bước vào lần thứ hai, tự dâng mình cho sự sỉ nhục.
Lăng Ấn Thanh…
Chỉ cần nhắc đến cái tên ấy, mí mắt Ôn Dĩ Ninh đã dần nặng trĩu.
Sáng hôm sau ánh nắng xuyên qua ô cửa nhỏ rọi vào phòng, đánh thức Ôn Dĩ Ninh.
Cô dậy rửa mặt, tắm rửa xong, lại mở chiếc vali năm đó mang theo khi rời nhà họ Bạch.
Bên trong là toàn bộ quần áo mùa hè của cô.
Những ngày qua cô bận rộn truy tìm kẻ từng “bóc phốt” mình ở kiếp trước, rồi lại đi tìm mẹ con Tạ Sở… kiếm được tiền, nhưng vẫn chưa từng tiêu xài gì.
Ý nghĩ vừa lóe lên, Ôn Dĩ Ninh lập tức nói đi là đi.
Cô gọi xe thẳng tiến đến SKP. Đứng trước cổng trung tâm thương mại, Ôn Dĩ Ninh vô thức hít sâu một hơi.
Đây là nơi mà kiếp trước… cô có nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Cô bước vào một cửa hàng Dior, ánh mắt dừng lại trên một chiếc váy dạ hội trắng, ôm dáng, hở lưng – đẹp đến mức khiến người ta nghẹn lời.
“Thưa cô, cô cần thử mẫu này không ạ? Váy này mang phong cách thanh lịch kiểu Pháp, rất hợp với cô.”
Dù nhìn ra Ôn Dĩ Ninh mặc chỉ là váy thường đơn giản, cô nhân viên vẫn chuyên nghiệp giới thiệu.
Ôn Dĩ Ninh lắc đầu: “Không. Tôi chọn vài bộ đồ thường thôi.”
Chiếc váy đó… cô có rung động. Nhưng chẳng có dịp nào để mặc. Kiếp này cô sẽ không bao giờ dây dưa với đám người kia nữa.
“Ơ kìa, đây chẳng phải cô nhi được nhà Tri Dao tài trợ sao?” Một giọng nữ đầy khinh miệt vang lên.
Ôn Dĩ Ninh khựng lại. Giọng nói này dù cô không nghe nhiều, nhưng đã khắc sâu vào trí nhớ… không thể nào quên.
Cô quay người.
Một người phụ nữ tóc uốn sóng lớn, đường nét sắc sảo, ánh mắt ngạo mạn đang cau mặt nhìn cô. Sau lưng còn lố nhố một đám “tùy tùng nhỏ”.
Thẩm Thư Đồng – bạn thân từ nhỏ của Bạch Tri Dao.
Trong hai bữa tiệc trước, cô ta chính là kẻ dẫn đầu mỉa mai thân phận của Ôn Dĩ Ninh.
Thẩm Thư Đồng nhìn cô từ đầu đến chân, cười nhạt đầy châm chọc: “Đến đây để chụp vài tấm đăng vòng bạn bè, câu đại gia à?”
Đám người phía sau cũng phụ họa, lời lẽ chẳng khác nào ném bùn vào mặt.
“Loại nhà quê như cô ta mà không tút tát bản thân thành tiểu thư nhà giàu, đàn ông nào thèm nhìn?”
“Đúng đó, dựa vào cô ta mà cũng dám tranh thiếu gia Lăng với chị Thư Đồng? Không tự soi lại thân phận mình à?”
Câu sau rõ ràng khiến Thẩm Thư Đồng cực kỳ vừa lòng.
Trong mắt cô ta, Ôn Dĩ Ninh chẳng khác gì một con sói mắt trắng trong tiểu thuyết… được nhà họ Bạch nuôi mà không biết ơn, còn khắp nơi gây sự với Tri Dao, thậm chí muốn cướp anh Ấn Thanh.
Thẩm Thư Đồng nheo mắt, ánh nhìn lướt qua chiếc váy dạ hội phía sau Ôn Dĩ Ninh.
“2 tỷ 9. Rẻ đấy… nhưng cô mua nổi không?” Từ đầu tới cuối đều là Thẩm Thư Đồng và đám bạn thi nhau “xuất chiêu”. Ôn Dĩ Ninh không nói gì, nhưng oán khí trong lòng đã tích tụ đến mức gần như sôi trào.
Cô nghĩ… nếu lúc này làm ầm lên một chút, phần thưởng từ hệ thống chắc sẽ không ít.
“Chiếc váy đó, tôi lấy.” Ôn Dĩ Ninh quay sang nói với nhân viên.
Thẩm Thư Đồng bật cười khinh bỉ: “Cô cũng dám nói thật đấy. Một cô nhi thì lấy đâu ra tiền trả 2 tỷ 9?” Cô ta quay sang đám người phía sau ra lệnh: “Mở điện thoại ra quay lại hết cho tôi. Không thể chỉ để chúng ta nhặt tiếng cười. Vui một mình sao bằng vui cùng cả đám.”
Một kẻ trong nhóm lập tức bật livestream, rồi quảng bá thẳng vào nhóm “cậu ấm cô chiêu” trong giới:
[Hôm nay con bé nhà quê được nhà họ Bạch tài trợ đến Dior rồi, muốn xem kịch thì qua đây!]
[Con bé nhà quê mà có tiền vào Dior? Tao phải xem.]
[Tao đang uống rượu với anh Lăng đây, tao gửi livestream cho anh ấy xem luôn.]
[666, chơi luôn trước mặt à?]
…
Ôn Dĩ Ninh vẫn bình thản như không. Cô rút thẻ ngân hàng quẹt thẳng.
Thẩm Thư Đồng vẫn đầy khinh thường… giỏi giả vờ thật. Nhưng giây tiếp theo, máy POS in ra hóa đơn thành công.
Sao có thể? Theo những gì cô ta biết, bây giờ nhà họ Bạch chẳng ai thèm để mắt tới Ôn Dĩ Ninh nữa. Vậy Ôn Dĩ Ninh lấy đâu ra nhiều tiền như thế?
Ôn Dĩ Ninh lại chọn thêm hơn chục bộ đồ thường. Nhân viên bán hàng vốn còn nghi ngờ cô chỉ đến “làm màu”, lúc này ánh mắt và nụ cười đều rạng rỡ thấy rõ.
110 tỷ mấy… tiền hoa hồng đâu phải ít.
Ôn Dĩ Ninh quẹt thẻ lần nữa. Vẫn thành công.
Thẩm Thư Đồng càng thêm khinh bỉ, giọng lạnh tanh: “Dạo này cô kiếm được một ông già bao nuôi rồi hả?”
Nếu không, cô ta thật sự không nghĩ ra cô kiếm đâu ra tiền nhanh như vậy.
Ôn Dĩ Ninh nhướng mày, cong môi cười nhạt: “Ông già thì không có.”
“Nhưng tôi đang định tới nhà họ Lăng… dự tiệc mừng thọ.”
[Chúc mừng ký chủ thành công giải phóng oán khí, thưởng 370 triệu.]
[Chúc mừng ký chủ khiến đối tượng phát tiết phá phòng, thưởng 1 tỷ 8.]