Không đủ ăn, không đủ ấm, lại còn lao động quanh năm. Cơ thể suy kiệt quá mức, con người sống lâu mới là chuyện lạ.
Thẩm Nguyện đoán tám phần là Thẩm Đông không mượn được lương thực. Trong ký ức của nguyên thân, để đề phòng kẻ trộm lấy cắp lương thực trong lúc không có gì ăn, nguyên thân đã giấu một ít kê.
Số lương thực đó được chôn dưới nền bếp, chỉ mình nguyên thân biết chỗ.
Cậu phải vào bếp xem sao, ăn một miếng để giữ mạng cái đã.
Đói đến mức không còn tí sức nào, Thẩm Nguyện phải mất một lúc lâu mới có thể ngồi dậy từ chiếc giường làm từ ván cửa cũ.
Cuối cùng, Thẩm Tây dùng đôi vai gầy yếu của mình để đỡ Thẩm Nguyện.
May là nguyên thân cũng đủ gầy và nhỏ, Thẩm Nguyện chỉ cần mượn chút sức của Thẩm Tây, để đứa nhỏ dìu mình vào bếp.
Sân nhà họ Thẩm không lớn, đất vàng được nện rất chắc, chỉ có ba gian nhà tranh xếp hình chữ L.
Hai gian liền nhau là nhà chính để ở, gian còn lại là nhà bếp kiêm nơi chứa đồ lặt vặt và củi.
Trước đây khi trong nhà còn đông người, mọi người đều chen chúc trong hai gian nhà chính, bây giờ ít người nên trống trải hơn nhiều.
Nhưng cả nhà chỉ có một chiếc giường duy nhất, là một tấm ván cửa hỏng từ năm nào không biết.
Mấy tấm gỗ khác có thể coi là giường đều đã bị nguyên thân mang đi đổi lấy kê, để dành nuôi Thẩm Bắc.
Trẻ sơ sinh không thể ăn cám lúa, ruột non không chịu được.
Nhưng ngay cả cái thứ gọi là kê ấy, đối với những người không có đất như họ cũng vô cùng quý giá. Mọi thứ có thể đổi trong nhà đều đã đổi, bàn ghế không còn cái nào. Nhưng dù vậy cũng chỉ cầm cự được nửa năm.
Căn nhà trống hoác bốn bề lộng gió, Thẩm Nguyện đói đến lả. Hai mắt tối sầm nhìn vại gốm còn sạch hơn cả mặt mình kia, cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.
Cậu lảo đảo một chút, khiến Thẩm Tây đang đỡ cậu sỡ hãi không thôi. Nó dùng hết sức bú mẹ để giữ cậu lại, mặt mày nghẹn đến đỏ bừng. Nghĩ thầm sẽ không để đại ca ngã!
Thẩm Nguyện nhìn hài tử ra sức đỡ mình thì rất cảm động, nhưng cậu cảm thấy cơ thể đang chống lại ý chí. Cậu yếu đến mức đừng nói là di chuyển vại lương thực, ngay cả nói chuyện cũng khó khăn.
Lo mấy đứa nhỏ lại hoảng sợ, Thẩm Nguyện đành cố gắng gượng thều thào: "Ca… lại ngất một chút, đừng sợ nhé…"
Thẩm Nguyện vừa dứt lời đã bị cưỡng chế "tắt nguồn", cả người an nhiên nằm xuống đất.
Thẩm Tây bất ngờ bị đè xuống, ngây người chui ra khỏi vòng tay Thẩm Nguyện, vẻ mặt mơ màng ngồi đó.
…