Chương 6

Thẩm Nguyện, linh hồn đến từ một thế giới khác, sau khi hiểu rõ về thế giới này, trong lòng không tránh khỏi nảy sinh chút hoang mang.

Ai biết được chiến tranh sẽ lại ập đến lúc nào?

Thế nhưng khi Thẩm Nguyện cúi đầu, thấy ba đứa trẻ dùng đôi mắt tròn xoe sáng ngời như những quả nho đen ngước nhìn mình. Cậu không khỏi nghĩ đến mấy đứa nhỏ ở viện mồ côi, và cả những ngày tháng của chính mình ở đó.

Từ nhỏ, Thẩm Nguyện đã biết mình chỉ là một cọng cỏ non không ai cần đến.

Nhưng cỏ non thì có gì không tốt?

Nó có sức sống mãnh liệt, dù điều kiện khắc nghiệt đến đâu cũng có thể sinh tồn.

Thẩm Nguyện muốn sống.

Có thể sống lại, dù khởi đầu có tồi tệ đến mấy thì sao chứ?

Bất kể thế gian này ra sao, cậu cũng phải tìm cách bám rễ rồi sống sót.

Không chỉ để bản thân bám rễ và sống tốt ở đây, mà còn phải chăm lo cho đệ muội của nguyên thân.

Vì đã dùng thân xác và thân phận của người ta, chăm sóc đệ muội của nguyên thân cũng là điều cậu nên làm.

Sau khi tiếp nhận xong ký ức và hạ quyết tâm sống sót, Thẩm Nguyện đã xoa dịu được nỗi hoảng sợ vì xuyên không đến thế giới khác.

Đầu óc cậu tỉnh táo hơn nhiều, không còn căng thẳng, cuối cùng cậu cũng cảm nhận được cơn đau bỏng rát truyền đến từ dạ dày.

Đói.

Thật sự quá đói rồi.

Những chuyện khác tính sau, việc gấp bây giờ là phải ăn chút gì đó để giữ mạng đã.

Đừng để cậu lại chết đói lần nữa.



Mặc dù đã ngất đi, nhưng Thẩm Nguyện vẫn nghe thấy những lời Thẩm Đông nói với Thẩm Tây và Thẩm Nam.

Thẩm Đông sẽ không mượn được lương thực đâu.

Nhớ lại những ký ức trong đầu, nguyên thân đã từng mượn vài lần rồi.

Thẩm Nguyện hiểu rõ, nhà họ Thẩm bây giờ chỉ có nguyên thân, hiện tại là cậu, dựa vào sức lao động để kiếm sống. Mấy đứa trẻ còn lại, chỉ có Thẩm Đông là làm được chút việc nặng giúp đỡ gia đình.

Dù trước mắt Thẩm gia nói là mượn lương thực, nhưng trong thời gian ngắn tuyệt đối không thể trả lại được.

Hơn nữa có lần một thì sẽ có lần hai, việc mượn lương thực ở đây không khác gì vay tiền ở đời sau.

Người ta thường nói cứu nguy không cứu nghèo, tình cảnh của nhà họ Thẩm không phải cứu một hai lần là giải quyết được.

Nếu cho mượn thì phải chuẩn bị tâm lý không thể lấy lại.

Cộng thêm việc trước đây nguyên thân đã mượn vài lần, chắc hẳn người trong thôn đều sợ bị cậu mượn nữa.

Nói cho cùng là vì thôn này thực sự quá nghèo.

Ngay cả nhà trưởng thôn cũng không có nhiều lương thực, nói chi là những người khác.

Không chỉ thôn Đại Thụ như vậy, mà các thôn xung quanh cũng đều rơi vào cảnh đói kém tương tự.

Ngoài việc liên quan đến chiến tranh kéo dài nhiều năm trước, còn liên quan đến chính sách quốc gia.