Khương Tụ Tụ nhìn sang, chỉ thấy sắc mặt anh ta cực kỳ đáng sợ, tròng mắt đã toàn là lòng trắng, những tia máu đỏ tươi dày đặc như những con trùng vặn vẹo, nhãn cầu như sắp trào ra khỏi hốc mắt.
Trước đó lúc còn ở trong văn phòng lớp học, tuy vẻ mặt của anh ta kỳ dị nhưng ít ra vẫn còn nhìn ra một chút lý trí.
Nhưng hiện tại, nhìn khuôn mặt vặn vẹo kia, Khương Tụ Tụ hoàn toàn không phân biệt được người này rốt cuộc là người hay là quỷ.
Sao lại thành ra thế này, rõ ràng mới chỉ qua một đêm thôi mà…
“Là huyết ngọc.” Hứa Bạch bỗng mở miệng.
Có vẻ như anh đã nhìn ra được sự nghi hoặc của Khương Tụ Tụ, anh cụp mắt xuống, nở nụ cười dịu dàng với cô.
“Anh ta có huyết ngọc trong tay.” Anh nói: “Khối ngọc đó là tà vật được nuôi dưỡng bởi sát khí, có năng lực khiến con người phát điên, chỉ cần chạm vào thì sẽ bị ảnh hưởng, cho rằng tất cả người xung quanh đều là ma quỷ, quái vật, lâu dần, người đó sẽ trở thành một cỗ máy gϊếŧ chóc không còn nhân tính.”
“Nó vốn dĩ nên bị chôn sâu dưới đất trong trường, được trận pháp của học viện phong ấn lại mới đúng, không rõ vì sao lại bị đào lên một lần nữa.” Anh nói đến cuối thì khẽ cảm thán.
Khương Tụ Tụ nghe xong, nhìn thầy Vương trước mặt, lại nhớ đến vụ án diệt môn mà mình điều tra được sáng nay.
Những điều Hứa Bạch nói, quả thực trùng khớp với suy đoán của cô.
Nhưng thật sự là như vậy sao?
Nói đến “ngày 13 tháng 8” thì ngay từ đầu, Khương Tụ Tụ cũng là nghe được từ Hứa Bạch.
Anh chẳng lẽ là cố tình dẫn dắt cô đi phát hiện ra vụ án diệt môn kia?
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, Khương Tụ Tụ lập tức bình tĩnh lại.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía thiếu niên phía sau, sắc mặt trở nên nghiêm túc: “Anh muốn tôi làm gì?”
Hai lần ra tay cứu giúp, cố tình dẫn dắt, thậm chí tiết lộ hết thảy những thông tin quan trọng… Khương Tụ Tụ không tin boss lại tốt bụng đến thế.
Không biết vì lý do gì mà anh chọn cô nhưng đã làm vậy thì nhất định là có mục đích.
Mà hiện tại, anh cũng không còn giấu diếm ý đồ của mình nữa rồi.
Lúc này, thầy Vương đã cầm rìu, đi tới trước mặt hai người.
Anh ta trừng mắt nhìn chằm chằm Khương Tụ Tụ, gương mặt vặn vẹo thành một nụ cười kích động đến cực độ.
“Chết đi… Ác quỷ… Chết hết đi… Tất cả đều phải chết cho tao!”
Thầy Vương gào to một tiếng, giơ cao rìu, hung hăng chém xuống hai người!
Nhưng ngay khoảnh khắc mà lưỡi rìu sắp chạm vào Khương Tụ Tụ, Hứa Bạch giơ tay lên.
Anh chỉ giơ một ngón tay, nhẹ nhàng chặn đứng đầu rìu.
Thầy Vương thấy vậy thì phẫn nộ gào lên, rút rìu lại, định tung chiêu lần nữa.
Giây tiếp theo, bóng dáng Hứa Bạch chợt lóe lên, xuất hiện sau lưng thầy Vương.
So với thầy Vương hung bạo và vụng về, anh lại lười nhác ung dung, khi bước đi trong văn phòng trông chẳng khác gì đang tản bộ.
Anh không trả lời ngay câu hỏi vừa rồi của Khương Tụ Tụ mà chỉ nghiêng đầu, hỏi ngược lại: “Cô biết thông tin về gia đình ngày 13 tháng 8 không?”
Khương Tụ Tụ lùi lại vài bước, cảnh giác né khỏi phạm vi công kích của thầy Vương.