Chương 40: Hung Thủ

“Từ ngày thứ ba trở đi, mỗi ngày cô sống sót thêm được một ngày, tôi sẽ chuyển thêm cho cô một vạn.” Thư Hân suy nghĩ một chút, tiếp tục dặn dò: “Nhưng hãy nhớ rõ thỏa thuận giữa chúng ta, đã cầm tiền của tôi thì nhất định phải nghe lời tôi, ưu tiên hàng đầu là điều tra về Học viện Từ Hòa.

Bất kể dùng cách nào, từ chỗ boss hay từ những nơi khác, chỉ cần có được thông tin thì phải báo cho tôi đầu tiên.”

“Còn mấy chuyện không liên quan, mấy thứ vụn vặt chẳng liên quan gì đến học viện thì đừng nói với tôi, cũng đừng đến làm phiền tôi, hiểu chưa?”

Khi nói đến câu cuối cùng, ngữ khí của Thư Hân nghiêm túc hẳn lên, ánh mắt nhìn về phía Khương Tụ Tụ cũng trở nên sắc bén hơn nhiều.

Khương Tụ Tụ thấy thế thì chỉ đành gật đầu.

Cô biết, điều Thư Hân ám chỉ, chính là chuyện “ma quỷ” mà cô vừa hỏi.

Sau đó, Thư Hân lại khôi phục dáng vẻ dịu dàng như thường ngày, hai người cùng nhau đến nhà ăn ăn một bữa rồi mỗi người đi làm việc của riêng mình.

Sau khi tách ra với Thư Hân, Khương Tụ Tụ trước tiên đến gốc cây hoè lớn để xem xét, phát hiện cây hoè đã bị gãy nhưng xác của Lý Tiêu Tiêu lại không thấy đâu.

Cô thầm hiểu trong lòng, tám phần là xác đã bị thầy Vương thật sự xử lý trong đêm.

Tính tò mò của Khương Tụ Tụ hơi cao, đặc biệt là khi trực giác mách bảo cô rằng chuyện này chưa chắc đã kết thúc đơn giản như vậy.

Thầy Vương – kẻ gϊếŧ người trong mấy ngày tiếp theo có khi cũng sẽ lại xuất hiện dị thường.

Nhưng thần thái vừa rồi của Thư Hân cùng những lời cô ấy nói lại khiến Khương Tụ Tụ dẹp bỏ ý định điều tra thầy Vương.

Thôi đi thôi đi, cô chẳng qua chỉ là người nhận tiền làm việc, làm tốt nhiệm vụ mà Thư Hân giao là được, lo nhiều làm gì?

Không suy nghĩ thêm về chuyện thầy Vương, Khương Tụ Tụ xoay người đến phòng lưu trữ và văn phòng hiệu trưởng, tìm cách lấy được một số tư liệu về thời kỳ đầu khi xây dựng trường.

Cô còn lấy thêm một đống báo chí từ trước năm 1885, cẩn thận nghiên cứu một lượt.

Sau khi tra cứu và phân tích một cách hệ thống, Khương Tụ Tụ phát hiện một tin tức vô cùng đáng ngẫm.

Đó là từ rất lâu về trước, Học viện Từ Hòa từng là một vùng đất sát khí rất nặng.

Dựa vào một số tư liệu, kết hợp với thông tin trong báo, trong thời kỳ kháng chiến, nơi đây từng là một “lò mổ” do quân Nhật sử dụng để tàn sát dân thường và tù binh.

Sau khi chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất, khu vực này vẫn thỉnh thoảng truyền ra tin đồn ma quỷ.

Về sau, để tuyên truyền khoa học, bài trừ mê tín, chính phủ đặc biệt phái người đến tái thiết nơi này, khuyến khích dân cư đến sinh sống.

Trong bốn, năm năm tiếp theo, nơi đây từng được xem là nơi náo nhiệt, người qua lại tấp nập.

Tất cả mọi thứ kéo dài cho đến ngày 13 tháng 8 năm 1984, khi tại một hộ dân gần Học viện Từ Hòa xảy ra một vụ thảm án diệt môn chấn động cả nước.

Điều kỳ lạ nhất là hung thủ lại chính là người đàn ông chủ nhà.