Này, cái phòng học này nhìn cái là biết có vấn đề rồi còn gì!
Thấy cảnh tượng như vậy, khóe miệng Khương Tụ Tụ giật nhẹ, định quay đầu rời đi.
Cô thực sự đã phát hiện ra cô gái kia có gì đó không đúng nhưng thật sự không ngờ đối phương lại có thể lừa cô đến tận nơi như thế này.
Cô chẳng qua chỉ muốn tìm một sợi dây, chọn một góc vắng để lặng lẽ treo cổ thôi mà, kiểu nơi có mùi “tình tiết cốt truyện” đậm đặc thế này, cô thật sự không muốn vào chút nào!
Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc cô xoay người lại, Khương Tụ Tụ chợt cảm thấy trước mắt lóa lên, cả thế giới rung chuyển một cái.
Một luồng lực hút kỳ dị đột nhiên xuất hiện từ sau lưng, khiến cô loạng choạng, suýt nữa đứng không vững.
Đến khi cô mở mắt ra lần nữa thì phát hiện trước mặt mình lại xuất hiện một cánh cửa lớp học được đóng kín hoàn toàn!
Xung quanh cô là bàn ghế bị đập phá loạn xạ, giống như vừa trải qua một trận hỗn loạn dữ dội, vết chân trên sàn rất lộn xộn, tường thì chi chít vết bẩn.
Mùi xộc vào mũi ngoài bụi bặm còn có cả mùi tanh hôi của máu…
Nhìn cảnh tượng này, một suy đoán không thể tưởng tượng nổi bất chợt hiện lên trong đầu Khương Tụ Tụ.
Cô… Có phải đã bị thứ gì đó lôi vào căn phòng học bị niêm phong kia rồi không?
“Cô đang tìm tôi sao?”
Ngay lúc này, một giọng nói hơi quen thuộc vang lên từ sau lưng cô.
Đó là giọng nam, nghe có vẻ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, giọng điệu bình thản, âm thanh trong trẻo.
Ai nghe được giọng nói như vậy cũng sẽ không kìm được mà sinh hảo cảm, dễ liên tưởng đến cậu thiếu niên thời cấp ba, lúc nào cũng mặc đồng phục sạch sẽ, ngũ quan thanh tú, dáng đứng thẳng tắp như cây bạch dương nhỏ.
Thế nhưng vào khoảnh khắc nghe rõ âm điệu của người kia, hai chân Khương Tụ Tụ lập tức mềm nhũn, suýt nữa thì ngồi bệt xuống đất.
Sa… Sao lại là boss chứ!
(Màn kịch nhỏ.)
Nhiều năm sau, khi phóng viên phỏng vấn người đầu tiên được đồn là đã vượt ải thành công trong “Sinh Tồn Trong Sợ Hãi”…
Phóng viên: “Mọi người đều rất tò mò về quá khứ của cô, xin hỏi khi mới vào game, cô đã nghĩ gì?”
Khương Tụ Tụ: “… Tìm một góc yên tĩnh để treo cổ?”
…
Giọng nói này… Dù có chết rồi hóa thành tro thì cô cũng chưa chắc quên được!
Cơ thể của Khương Tụ Tụ cứng đờ, không dám động đậy chút nào.
“Cô đến tìm tôi sao?”
Có lẽ là thấy cô không trả lời, boss lại hỏi thêm một lần nữa.
Ngữ khí của anh rất bình tĩnh, không nghe ra vui hay giận.
“Không, không, không!”
Khương Tụ Tụ giật bắn cả người, lập tức phản ứng lại.
Cô muốn khóc mà không có nước mắt, theo phản xạ mà đáp: “Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi…”
“Vậy sao?”
Một lúc sau, thiếu niên phía sau cô nhẹ giọng nói.
“Đúng vậy…” Khương Tụ Tụ khô khốc trả lời.
Cô đổ mồ hôi đầy tay, khó khăn xoay người lại, để bản thân đối mặt trực tiếp với boss.
Đây là lần đầu tiên Khương Tụ Tụ đối mặt trực diện với boss truyền thuyết.