Chương 1.5: Mèo là chủ đề thích hợp dùng để bắt chuyện

Hạo rời sân khấu trở về phòng chờ để tẩy trang. Khi Hạo vừa đến trước cửa phòng chờ thì thấy Gia vừa đi đâu đó trở về. Hai người chào hỏi vài câu rồi mở cửa bước vào trong. Hạo đi thẳng đến ghế sô pha để xem George thế nào thì bất ngờ phát hiện dây kéo ba lô đã bị mở ra, George không còn ở trong ba lô nữa. Tìm một vòng quanh ghế sô pha, bên dưới bàn trà rồi nhìn xung quanh nhưng vẫn không thấy George đâu, Hạo bắt đầu cảm thấy lo lắng.

“Mọi người có nhìn thấy mèo của tôi đâu không?”

Hạo hỏi nhân viên công tác đang ở trong phòng chờ.

“Chúng tôi cũng không để ý nữa.”

“Sao vậy?”

Gia vừa bước ra khỏi phòng thay quần áo, nhìn thấy Hạo đang luống cuống tìm gì đó.

“George chạy đi đâu mất rồi.”

“Để tôi tìm giúp cậu.”

Hai người tìm một vòng trong phòng chờ không thấy nên quyết định ra ngoài tìm.

Khi Vân bước vào phòng chờ thì Hạo và Gia đã ra ngoài tìm George. Vì sống ở thành phố H nên khi xác nhận lịch trình và nội dung kịch bản giao lưu, Vân đã đến làm việc trực tiếp với người phụ trách buổi giao lưu tại trụ sở của For You. Do đó, cô vừa bước vào thì người phụ trách đã nhận ra ngay.

“Là Vân đúng không em?”

“Dạ, em chào chị, chào mọi người.”

“Hôm nay là ngày gì vậy nhỉ? Khách mời nào cũng đến sớm trước giờ hẹn.”

Người phụ trách khó hiểu gãi đầu.

“Sao ạ?”

Vân không hiểu người phụ trách đang nói gì.

“Không có gì đâu, em đừng quan tâm. Mà sao em đến sớm quá vậy?”

“À, em đến để xin chữ ký của anh Hạo ạ.”

Vân vui vẻ lấy quyển sổ tay mình đã chuẩn bị sẵn từ trong ba lô ra: “Em biết hôm nay anh ấy giao lưu nên đến sớm để tham gia, bây giờ giao lưu xong rồi nên em vào đây để xin chữ ký.”

“Người hâm mộ à?”

“Dạ, em thần tượng anh ấy lâu lắm rồi. Anh ấy đâu rồi ạ?”

“Lúc nãy Hạo có đem một bé mèo đến đây, không biết sao mà nó bị xổng. Hạo với Gia tìm trong phòng chờ không có nên ra ngoài tìm rồi.”

“Giống mèo gì vậy ạ?”

“Là một con mèo Anh lông ngắn màu xám, hình như tên George.”

“Vậy để em tìm phụ.”

Vân cất quyển sổ tay đi: “Khi nãy hai anh ấy tìm hết trong phòng chờ rồi phải không ạ?”

“Chị nghĩ vậy. Chắc là tìm hết cả rồi không thấy mới ra ngoài tìm đấy.”

Mới đầu Vân cũng định ra ngoài tìm xem sao nhưng cô nghĩ biết đâu George trốn ở một góc nào đó trong phòng, hai anh ấy tìm không thấy thì sao. Thế nên cô quyết định tìm kỹ phòng chờ một lần nữa. Vân không chỉ kiểm tra không gian chung của phòng chờ mà còn kiểm tra cả phòng thay đồ và nhà vệ sinh. Khi cô chuẩn bị kiểm tra nhà vệ sinh thì Hạo và Gia trở về sau khi không tìm thấy George ở bên ngoài. Vừa mở cửa nhà vệ sinh thì Vân đã nghe tiếng “meo meo” của George vọng ra.

“Em tìm được rồi. George ở trong này.”

Hạo và Gia nghe thấy tiếng gọi thì vội vàng chạy đến.

“Thì ra là cưng ở đây là, làm mọi người tìm nãy giờ.”

Hạo tiến đến bế George ra ngoài: “Vào trong đó làm gì đấy?”

“Hình như là nó muốn đi vệ sinh.”

Gia nhìn thấy có phân mèo trên nền nhà vệ sinh: “Khi nãy tôi với cậu quên mất kiểm tra trong này.”

“Giỏi vậy sao, biết vào nhà vệ sinh nữa chứ.”

Hạo vừa xoa đầu George vừa nói, giọng điệu như đang khen một đứa nhóc 3 tuổi.

Vân nhìn về phía George, một thứ gì đó đo đỏ trên chân George khiến cô chú ý.

“Anh Hạo, chân George hình như dính gì đó kìa.”

“Hửm? Là máu sao?”

“Chắc là máu rồi. Cậu nhìn xem, phân của George có dính máu.”

Gia vừa nói vừa chỉ vào phân của George.

“Ở gần đây có phòng khám thú y nào không?”

Hạo quay sang hỏi mọi người trong phòng chờ, giọng nói của anh đầy sự lo lắng.

“Em biết có một phòng khám thú y ở gần đây. Để em dẫn đường cho.”

Vân nhanh chóng nói.

“Được, vậy mình đi thôi.”

“Dạ.”

“Tôi đi chung với hai người.”

Gia lên tiếng.

“Được.”

Hạo vội vàng chào tạm biệt mọi người rồi chạy đến chỗ ghế sô pha, cho George vào trong ba lô và cầm lấy túi đồ, Gia cũng lấy túi đeo chéo của mình đang đặt trên ghế. Cả ba vội vàng chào mọi người ở phòng chờ rời khỏi triển lãm.

oOo

Phòng khám thú y nằm cách khu triển lãm khoảng 15 phút đi bộ. Sau khi đến nơi, Gia và Vân cùng đi theo Hạo đưa George vào gặp bác sĩ. Bác sĩ hỏi tình trạng của George rồi nhờ y tá đưa George đi xét nghiệm, báo với ba người rằng phải đợi ít nhất nửa tiếng mới có kết quả xét nghiệm nhưng nhìn chung không có gì quá nghiêm trọng cả, vài ngày nữa là sẽ ổn thôi. Nghe đến đây, Hạo mới thở phào nhẹ nhõm.

Vừa ra đến khu vực chờ của phòng khám, Hạo là người cất lời đầu tiên.

“Cảm ơn em nhé.”

Hạo nói với Vân: “Anh ở nơi khác đến nên không biết đường ở đây.”

“Không có gì đâu ạ.”

Vân vui vẻ nói.

“Cảm ơn cả Gia nữa, vì đã đi với tôi đến đây.”

“Có gì đâu, tôi cũng lo cho George mà.”

Gia mỉm cười: “Nếu cậu thấy ngại thì lát nữa đi ăn cậu mời tôi món gì ngon ngon là được.”

“Ừ nhỉ, lo cho George quá nên tôi quên mất.”

Hạo nhìn xuống đồng hồ đeo tay của mình, bây giờ đã gần 12 giờ 30: “Vậy trong lúc chờ kết quả chúng ta đi ăn luôn đi. Em có muốn đi cùng bọn anh không, anh mời hai người.”

“Em đi được ạ? Có làm phiền hai anh không ạ?”

Hai mắt Vân đầy vẻ mong chờ.

“Sao lại không đi được, em coi như làm quen bạn mới thôi. Với cả em cũng vừa giúp anh mà, sẵn tiện để anh cảm ơn em luôn.”

Hạo nói với Vân xong thì quay sang Gia: “Cho em nó đi chung được chứ?”

“Cậu là người mời mà, nghe cậu cả đấy.”

“Em biết một quán mỳ ở gần đây, giá cả phải chăng mà còn rất ngon nữa.”

“Vậy chúng ta đi thôi.”

Quán mỳ mà Vân đưa mọi người đến nằm ở một góc đường cách phòng khám thú y một đoạn chừng 10 phút đi bộ. Không gian quán không lớn, chỉ để vừa năm cái bàn loại trung và một xe đẩy bán mì ở phía trước. Khi ba người đến nơi thì có vài người vừa rời đi, chừa lại một cái bàn trống ở gần cửa ra vào.

“Hai anh có ăn hành được không?”

Vân hỏi Hạo và Gia khi cả ba ngồi xuống bàn.

“Anh ăn được.”

“Anh cũng vậy.”

“Cho con ba tô mì đặc biệt ạ.”

Vân quay người sang nói với dì chủ quán.

“Có ngay.”

Một chất giọng hào sảng đáp lại lời của Vân.

“Sao em biết được chỗ này vậy?”

Gia cất lời.

“Em cũng có nuôi mèo. Có lần em đưa nó đến phòng khám lúc nãy rồi đi lang thang quanh đây thì thấy chỗ này. Không ăn thử thì thôi chứ ăn rồi mới biết mì ở đây ngon lắm, nước dùng vừa trong vừa ngọt thịt. Vậy nên cứ thi thoảng em lại ghé ăn một lần.”

“À, ra là vậy. Em nuôi mèo gì vậy?”

“Em nuôi một bé mèo Ai Cập màu đen tên Ca Cao.”

“Mèo Ai Cập à? Anh thấy không nhiều người nuôi giống mèo này lắm thì phải.”

“Em cũng nghĩ vậy, xung quanh em chỉ có một, hai người nuôi thôi à.”

“Anh thì có một bé mèo Anh lông ngắn màu vàng, tên Gừng.”

“Đúng rồi, lúc nãy anh quên hỏi. Em cũng là nhân viên của For You à?”

Từ nãy đến giờ Hạo vừa nghe Gia và Vân trò chuyện vừa rót trà trong ấm ra ly cho ba người, lúc này bỗng lên tiếng cắt ngang đoạn đối thoại về mèo của Gia và Vân.

“Anh nhắc em mới nhớ, em vẫn chưa tự giới thiệu.”

Vân đột nhiên ngồi thẳng người lên: “Em tên Vân, là khách mời của khu Văn học. Lịch giao lưu của em là chiều nay, nhưng anh Hạo là thần tượng của em nên em đến sớm để tham gia buổi giao lưu của anh Hạo.”

“À, cảm ơn em.”

Đột nhiên gặp người hâm mộ trong tình cảnh thế này, Hạo có chút ngượng ngùng, không biết nên làm gì, chỉ đành mỉm cười nói cảm ơn.

“Còn anh tên Gia nhé, anh ở khu Học tập. Nếu em thích toán thì có thể đến khu Học tập theo dõi anh.”

Gia tiếp lời.

“Dạ!”

Vân vui vẻ nói rồi bỗng cô lấy quyển sổ tay từ trong ba lô ra: “Đúng rồi, anh Hạo, anh có thể ký tên cho em được không?”

“À, được chứ.”

Hạo có hơi bất ngờ với lời đề nghị của Vân nhưng anh vẫn đưa tay nhận lấy quyển sổ và cây viết từ cô.

“Cảm ơn anh!”

Vân vui vẻ ngắm nghía chữ ký vừa nhận được.

“Mì đến rồi đây, mấy đứa ăn ngon miệng nhé.”

Dì chủ quán lần lượt bưng ba tô mì đặt lên bàn.

“Cảm ơn dì.”

“Cảm ơn ạ.”

“Cảm ơn dì.”

Hạo, Gia và Vân vừa ăn vừa trò chuyện, chủ đề xoay quanh việc nuôi mèo là chính. Nào là tính tình mèo mình nuôi ra sao, dễ nuôi không, thích ăn gì, thức ăn nào tốt cho mèo, có nên cho mèo ăn vặt thường xuyên không, nên mua gì cho mèo chơi và cả tỷ tỷ vấn đề khác nữa. Người ngoài nhìn vào thì đây không khác gì một “hội nghị bàn tròn” của những “ông bố, bà mẹ” hết mình vì “con cái”.

Sau khi ăn xong, Vân trở về khu triển lãm để chuẩn bị cho buổi giao lưu của mình, Gia vẫn đi với Hạo về phòng khám để lấy kết quả xét nghiệm của George. Trước khi đi cả ba người cũng không quên kết bạn trên LINE với nhau.