Chương 7.3: Hôn lễ trong mơ

Hôm nay là ngày diễn ra hôn lễ của Gia và Thanh. Lễ cưới được tổ chức tại một khách sạn ba sao khá nổi tiếng ở thành phố B. Thời gian là 6 giờ chiều.

“Anh Hạo, chiều nay… anh có đi không?”

Vân và Nam đang cùng ăn trưa ở căn hộ của Hạo. Khi nhớ đến sự kiện vào buổi chiều, hai người do dự nhìn nhau một lúc lâu. Mãi đến khi Nam thở dài rồi gật đầu thì Vân mới dè dặt cất lời.

“…”

Tay cầm đũa của Hạo khựng lại khi nghe câu hỏi của Vân nhưng rất nhanh sau đó anh đã gắp một miếng thịt bò cho vào miệng: “Chắc là không đâu.”

“Tùy mày thôi.”

Nam đáp lời.

“… Ừ.”

Chiều hôm đó, khi chuẩn bị ra khỏi nhà thì Vân bị Hạo gọi lại.

“Chụp cho anh vài tấm hình của cậu ấy được không? … Chỉ cậu ấy thôi.”

“… Dạ được.”

Vân gật đầu.

Nam không nói gì mà chỉ im lặng nhìn Hạo. Hạo bị Nam nhìn chằm chằm thì cảm thấy không thoải mái nên đi về phòng mình.

Sau khi Nam và Vân rời đi, Hạo hết nằm trong phòng thì lại ra nằm trên ghế sô pha ở phòng khách. Nếu không nằm thì anh cũng đi lòng vòng khắp nhà. Sữa Bò nằm trên cây leo cho mèo trong phòng khách, lười nhác nhìn ba mình đi qua đi lại, vừa gãi đầu vừa đá chân. Chốc chốc lại nhìn đồng hồ treo tường rồi nhìn sang màn hình điện thoại tối đen trên bàn trà.

Tinh!

Không biết qua bao lâu, điện thoại sáng lên. Trên màn hình hiện lên dòng thông báo có tin nhắn mới.

Người gửi là Vân. Cô gửi một bức ảnh của Gia trong bộ vest chú rể màu đen. Trong ảnh, Gia đang đứng cười nói với một người có vẻ là bạn của cậu, Hạo chưa từng gặp qua người này. Nhìn Gia có vẻ rất vui. Hạo nhấn nút chọn lưu về máy. Trước khi lưu, anh đã cắt người bạn kia ra khỏi tấm ảnh.

Một lúc sau, Vân tiếp tục gửi tin nhắn đến. Lần này có đến tận gần mười tấm ảnh. Lúc này, Gia đang đứng cùng với một ai đó trên sân khấu, có vẻ như cậu đang kiểm tra lại nó lần cuối. Vẻ mặt của Gia rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức khiến Hạo phải bật cười.

“Đồ ngốc.”

Hạo chọn ra hai tấm để lưu về máy và anh cũng cắt người phụ trách ra khỏi ảnh.

Vân lại gửi thêm vài lần ảnh nữa. Có ảnh Gia ở sảnh đón khách, đưa khách vào chỗ ngồi, tiếp chuyện với ai đó. Càng xem, Hạo càng muốn thấy nhiều hơn, muốn biết nhiều hơn về lễ cưới của Gia, một lễ cưới do cậu ấy chuẩn bị. Ngoài những thứ trong ảnh, lễ cưới sẽ còn gì nữa? Gia không thích mọi thứ quá rườm rà nên phần lễ có lẽ sẽ đơn giản, Gia thích dưa lưới, không biết trái cây tráng miệng có dưa lưới không nhỉ?

Tinh!

Một tin nhắn Line khác được gửi đến. Người gửi lần này là Nam.

Nam: [Nếu được, mày đến đây đi.]

Đọc xong tin nhắn, Hạo đặt điện thoại xuống bên cạnh rồi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính. Một lúc sau, anh vào phòng thay một bộ vest đen rồi gọi xe đến nơi tổ chức lễ cưới. Trên đường, anh ghé vào một tiệm hoa.

Taxi dừng trước sảnh lớn của khách sạn. Hạo bước xuống với một bó hoa bất tử cỡ nhỏ trên tay. Anh nhìn vào đồng hồ đeo tay của mình, bây giờ đã gần 7 giờ 15 phút. Anh nhớ lễ cưới sẽ bắt đầu vào 7 giờ 30 phút.

Tiệc cưới được tổ chức tại nhà hàng trên tầng 15 của khách sạn. Hạo đứng trong thang máy, vừa soi gương vừa chỉnh lại trang phục và đầu tóc của mình.

“Cũng không tệ nhỉ?”

Tinh!

Tiếng chuông thang máy vang lên. Hạo bước ra ngoài nhưng không vội đi tìm Gia hay Nam và Vân mà từ tốn đi xung quanh ngắm nhìn cách bày trí của buổi tiệc. Đã gần đến giờ làm lễ nên ngoài sảnh đón khách chỉ có lác đác vài người.

Tuy đã được nhìn thấy một phần qua những tấm ảnh của Vân gửi khi nãy nhưng nhìn trực tiếp thế này vẫn khiến Hạo không khỏi xuýt xoa. Không gian được trang trí chủ đạo bằng màu kem kết hợp với các chi tiết màu vàng kim. Cánh cổng cưới được kết hoàn toàn bằng hoa tươi. Là hoa bách hợp, loại hoa thường được dùng trong lễ cưới. Hạo nhìn vào hai cái tên được ghi ở gần đó.

“Là cậu chọn hay là…”

Nói đoạn, Hạo thở dài rồi bước vào sảnh chính. Quả nhiên, mọi người đều đang ở đây. Phần lớn người đến dự đã ngồi sẵn vào bàn tiệc, nhưng vẫn có không ít người đứng ở chỗ gần cửa ra vào. Những người này đều còn khá trẻ và đang đứng trò chuyện với nhau theo nhóm. Có lẽ do ngồi khác bàn nên họ mới lựa chọn cùng nhau đứng xem cô dâu, chú rể làm lễ rồi mới trở về bàn dùng tiệc sau. Hạo chọn một chỗ sát góc phòng, hòa vào đám đông. Từ trên sân khấu nhìn xuống, do ngược sáng nên sẽ rất khó thấy được chỗ anh đứng.

Đúng 7 giờ 30 phút, đèn trong sảnh chính được tắt đi, chỉ còn lại ánh đèn sân khấu. Sau vài câu giới thiệu của người dẫn chương trình, cửa chính của sảnh tiệc cưới mở ra. Gia trong bộ vest đen, cầm trên tay một bó hoa bách hợp trắng tiến lên sân khấu.

Hạo đứng trong bóng tối, lặng lẽ nhìn xuống bó hoa bất tử trên tay mình.

Người dẫn chương trình tiếp tục nói thêm vài câu rồi cửa chính lại mở ra một lần nữa. Một cô gái xinh đẹp trong chiếc váy cưới lộng lẫy bước vào, nhìn cô có vẻ đang rất hạnh phúc. Người đàn ông đứng tuổi đi bên cạnh có lẽ là bố cô, ông đang đưa con gái mình vào lễ đường.

Khi đến sân khấu, người đàn ông đứng tuổi cầm tay cô gái đặt vào tay Gia rồi vỗ vào vai cậu mấy cái. Gia cúi người với ông rồi đưa bó hoa trong tay cho cô gái. Kế đó, người đàn ông đứng tuổi đi xuống sân khấu với vẻ mặt hài lòng.

Hạo đứng dưới sân khấu, nhìn Gia đứng trên sân khấu thực hiện các bước của lễ cưới. Anh nhìn cậu đọc lời tuyên thệ, trao nhẫn cưới, uống rượu giao bôi. Anh nhìn cậu làm những việc đó với một người khác, không phải anh.

Bỗng, anh phát hiện trên tay cậu không còn chiếc vòng đó nữa, chiếc vòng giống hệt với cái mà cậu đã tặng anh trước đây. Cũng phải, đôi vòng tay đó có ý nghĩa gì cả anh và cậu đều hiểu, chính vì thế nên cậu không thể đeo nó vào hôm nay… và cả sau này nữa.

Tiếng hoan hô của mọi người kéo Hạo từ những dòng suy nghĩ mênh mang về thực tại. Anh nhìn người con trai đang đứng giữa ánh đèn sân khấu thêm một lúc rồi xoay người rời đi.

oOo

Chỉ còn vài ngày nữa là đến lễ Giáng Sinh. Khắp nơi trong thành phố đều được trang hoàng lộng lẫy bởi vô số ngọn đèn rực rỡ màu sắc. Ở quảng trường trung tâm, chính quyền thành phố còn cho dựng cả một cây thông khổng lồ cao gần 20 mét.

Hạo bước dọc theo con đường dẫn đến quảng trường trung tâm. Giữa dòng người náo nhiệt và tấp nập, anh cứ như một nốt trầm bị đặt sai vị trí.

Có lẽ đã đến lúc dừng lại rồi.

Nếu cậu đã đưa ra lựa chọn của mình, vậy thì tôi nghĩ ngoài việc tôn trọng và chúc phúc cho cậu, tôi không còn gì khác có thể làm. Dù ghét phải thừa nhận nhưng chuyện của chúng ta đã thật sự kết thúc rồi. Tôi cũng nên rời đi rồi. Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong cuộc sống của tôi. Cậu phải hạnh phúc đấy nhé, và mong rằng cô ấy sẽ yêu cậu nhiều hơn tôi.

Một cơn gió lạnh thổi qua khiến Hạo khẽ rùng mình.

“Anh Hạo!”

Hạo giật mình xoay người lại thì thấy Vân đang đứng vẫy tay với mình ở phía xa. Nam cũng đứng ngay cạnh đó.

“Không ở lại ăn tiệc à?”

Hạo tiến lại gần hai người.

“Không. Tụi tao nói là có việc gấp phải đi trước, nhờ mọi người trong studio nhắn lại với Gia rồi.”

Nam đáp lời.

“Việc gì đấy?”

“Đi uống rượu với anh chứ việc gì.”

Vân chạy đến khoác tay Hạo.

“Anh không sao đâu mà.”

Hạo khẽ mỉm cười.

“Ừ, tụi tao biết là mày không sao, chỉ là muốn rủ mày đi uống rượu thôi.”

Nam nhún vai.

Nói đoạn, cả ba cùng bật cười.

“À mà, sao anh đến mà không nhắn với tụi em? Em cứ nghĩ là anh sẽ không đến đấy.”

Nếu Vân không đến gần khu vực cửa chính của sảnh tiệc để tám chuyện với mọi người, cô đã không nhìn thấy Hạo.

“Tự nhiên anh muốn đến thôi.”

Bỗng, Hạo dùng nắm đấm đấm nhẹ vào vai của Nam.

“Cảm ơn mày.”

“Không có gì.”

Nam đáp lời rồi cho tay vào túi quần.

“Cảm ơn gì vậy ạ?”

Vân ngơ ngác hỏi.

“Không có gì đâu.”

Hạo xoa đầu Vân: “Đi uống rượu thôi.”

“Ừ, đi thôi. Anh thèm lắm rồi đây này.”

Nam vòng ra phía sau Hạo và Vân, đẩy hai người đi về phía trước.

“… Dạ!”

oOo

Từ sáng hôm nay, không hiểu sao, Gia luôn cảm thấy chóng mặt.

Vừa rồi, cậu đứng trên sân khấu, nửa tỉnh nửa mê hoàn thành các nghi thức của hôn lễ. Có vài lần cậu thất thần đến mức Thanh phải vỗ nhẹ vào vai cậu, nhắc nhở cậu định thần lại.

Sau khi Gia bước xuống sân khấu, người phụ trách bàn lễ tân chạy ngay đến tìm cậu. Trên tay người này là một bó hoa và một tấm bưu thϊếp.

“Lúc nãy có người khách đến nói là có việc bận phải đi trước, nhờ tôi gửi hai thứ này đến tận tay anh.”

“Ai vậy?”

“Người đó không nói tên.”

Gia nhận hoa và bưu thϊếp từ người phụ trách. Đó là một bó hoa bất tử cỡ nhỏ được gói cẩn thận, kèm theo nó là một tấm bưu thϊếp, hay đúng hơn là một tấm ảnh paraloid. Tấm ảnh chụp một cánh đồng hoa bất tử với dòng chữ được ghi nắn nót phía sau: “Phải hạnh phúc đấy!”

Ngay lập tức, Gia nắm lấy vai của người phụ trách, lắc mạnh.

“Cậu ấy đâu rồi?”

“Đã rời đi được một lúc rồi.”

Không đợi người phụ trách nói hết câu, Gia đã cầm theo hoa và bưu thϊếp lao thẳng ra sảnh đón khách. Tất nhiên là cậu không tìm được người muốn tìm.

“Là cậu thật sao?”

Gia lấy điện thoại ra định gọi cho Hạo nhưng khi chuẩn bị nhấn nút gọi thì tay cậu bỗng khựng lại. Cậu sẽ nói gì với Hạo? Hỏi anh rằng sao lại tránh mặt mình? Nhưng cậu mới là người tránh mặt anh trước kia mà. Cậu nộp đơn từ chức khỏi Hometown, cố ý không liên lạc với anh, ngay cả gửi thiệp cưới cậu cũng nhờ người khác. Mọi việc như bây giờ chẳng phải chính là điều mà cậu muốn sao?

“Gia! Sao tự nhiên chạy ra đây vậy? Hai bác gọi mày vào trong tiếp khách kìa.”

Một người bạn của Gia chạy đến vỗ vai cậu. Anh nói rằng ba mẹ Gia không thấy cậu đâu nên nhờ mình đi tìm giúp.

“À, không có gì. Tao đi cất đồ trước rồi vào ngay.”

Gia vừa nói vừa cho điện thoại vào lại túi quần.

Dứt lời, Gia xoay người đi vào phòng thay đồ, đặt bó hoa bất tử và tấm ảnh lên bàn trang điểm. Cậu đứng trước gương, hít một hơi thật sâu, cố điều chỉnh lại cảm xúc và biểu cảm của mình rồi trở lại sảnh tiệc.