Chương 7.2: Hôn lễ trong mơ

Thắm thoát Hạo đã về nước được nửa năm. Từ đó đến nay, Hạo và Gia không gặp mặt, cũng không nhắn tin, chỉ lẳng lặng tiếp tục “trò chơi” tặng quà trên live stream. Hai người cũng không rõ cảm xúc của mình khi làm việc này là gì, chỉ là nếu không có “trò chơi” này, bản thân không biết sẽ giữ tương tác với người kia như thế nào. Đây là sợi dây liên kết trực tiếp còn sót lại của hai người.

Reng! Reng! Reng!

Tiếng chuông cửa vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ lan man của Hạo. Anh ngồi dậy khỏi ghế sô pha và bước ra mở cửa. Người đến là Vân.

Vân đã dọn đến căn hộ đối diện căn hộ của Hạo được vài năm rồi. Trong thời gian anh đi du học, anh đã giao chìa khóa căn hộ của mình cho Vân, nhờ cô trông nhà và chăm sóc Sữa Bò.

“Em có mua bánh ngọt cho anh nè!”

Vân hồ hởi khoe với Hạo mấy cái bánh ngọt cô vừa mua được. Cửa tiệm này cô vừa tìm được cách đây vài ngày. Bánh ở đó rất hợp với khẩu vị của cô.

“Anh có mấy khi ăn đồ ngọt đâu. Mày giữ lấy mà ăn đi.”

Hạo nói rồi đi vào trong, để cửa cho Vân tự vào nhà.

“Em đã mua phần cho mình rồi, anh yên tâm đi. Cái này là em mua cho anh đó. Người ta nói ăn đồ ngọt sẽ giúp tâm trạng tốt lên mà.”

Vân vừa nói vừa cho bánh ngọt vào tủ lạnh: “Bánh ở đây không ngọt lắm đâu, em nghĩ anh sẽ thích đó.”

“Được rồi, cảm ơn mày.”

“Anh uống nước cam không?”

Vân lấy hộp cam ép trong tủ lạnh rót cho mình một ly rồi xoay người sang hỏi Hạo.

“Cũng được.”

“Của anh nè!”

Vân đặt hai ly nước cam lên bàn trà rồi đưa tay lấy cái điều khiển tivi. Cô nhanh chóng tìm được nội dung muốn xem rồi nhấn nút “play”. Nội dung được chọn là một bộ phim trinh thám dài tập vừa lên sóng gần đây, phản hồi nó nhận được khá tích cực. Vân cầm ly nước cam của mình rồi tựa vào ghế, tiện tay ôm luôn cái gối dựa gần đó. Cô vừa uống nước cam vừa xem phim. Hạo cũng ngồi đó xem phim cùng cô.

“Đúng rồi, tối nay anh định nấu món gì vậy?”

Xem được một lúc thì Vân lên tiếng hỏi.

Từ sau khi Hạo về nước, ngày nào Vân cũng chạy sang nhà anh. Cô không chỉ mua thứ này thứ kia cho anh và Sữa Bò mà đôi khi còn ở lại đến rất khuya mới về căn hộ của mình, lúc khác thì mang cả laptop sang ngồi làm việc ở phòng khách. Hạo biết đứa em này của mình sợ anh vẫn còn vướng mắt chuyện của Gia, ở một mình rồi lại nghĩ ngợi lung tung nên mới thường xuyên “làm phiền” anh như vậy.

Thật ra như thế này cũng tốt. Như vậy, ngoài giờ làm việc, anh vẫn sẽ có thể phân tâm cho chuyện khác chứ không mãi nghĩ về cậu ấy.

“Để xem nào.”

Hạo nghe Vân hỏi thì rời khỏi ghế sô pha, tiến vào nhà bếp. Anh mở tủ lạnh, nhìn mấy loại thực phẩm có sẵn trong đó: “Ừm… cơm cà ri thịt chiên xù được không?”

“Dạ được! Cơm cà ri anh Hạo nấu là ngon nhất!”

“Cơm cà ri cậu nấu ngon lắm luôn đấy!”

Câu nói của Gia trước đây bỗng vang lên trong đầu Hạo. Anh nhìn mấy loại rau củ trên tay rồi thở dài.

“Vân.”

“Sao vậy ạ?”

Vân trả lời trong khi vẫn xem phim.

“Mày… không hỏi chuyện của anh và Gia à?”

“…”

Vân cầm điều khiển nhấn nút tạm dừng.

Vân có muốn biết chuyện gì đã xảy ra không? Muốn chứ, muốn đến chết đi được. Đầu năm, quan hệ của hai người vẫn rất tốt, anh cô còn vui vẻ lên kế hoạch tỏ tình. Bỗng một ngày, một người thông báo có bạn gái, một người thông báo đi du học. Từ đó về sau, không ai trong hai người nhắc đến đối phương nữa, mọi người cũng không dám mở lời hỏi chuyện. Chuyện của Hạo và Gia cứ thế mà trở thành một đề tài cấm kỵ với những ai quen biết hai người.

“Anh… muốn nói không? Nếu anh muốn nói thì em sẽ nghe.”

“Không tò mò chút nào sao?”

Hạo hỏi lại.

“Tò mò chứ. Nhưng anh nhớ lúc mà anh biết em chỉ về quê vài ngày dịp Tết không? Người khác khi biết chuyện này thì luôn gặng hỏi em lý do nhưng anh thì không. Anh chỉ nhẹ nhàng nói sang chuyện khác. Sau đó, vì em muốn nói cho anh biết nên tự mình nói đấy thôi.”

Vân chầm chậm đáp lời: “Vậy nên em cũng không muốn ép anh phải nói khi anh vẫn chưa sẵn sàng.”

“Em tôi ngoan đến thế cơ à?”

Hạo giở giọng trêu chọc.

“Ừm. Em ngoan từ đó đến giờ mà.”

Nói đoạn, cả hai cùng bật cười.

“Vậy ăn tối xong, mày uống với anh một chút đi. Anh muốn kể rồi.”

“Dạ được!”

Vậy là tối hôm đó, Hạo và Vân vừa uống bia vừa trò chuyện đến rạng sáng. Hạo kể lại chuyện anh đến nhà Gia tỏ tình, trận cãi vã của hai người ở Hometown nhưng anh tuyệt nhiên không hé răng nửa lời về “trò chơi” kia. Đến lúc này, Hạo mới nhận ra rằng, dù đã hơn một năm trôi qua nhưng khi nhắc lại những chuyện này, anh vẫn cảm thấy lòng mình đau như cắt.

Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương sao? Hừ, chỉ là trò lừa bịp mà thôi.

oOo

Càng về cuối năm, thời tiết càng thêm lạnh. Mấy hôm trước, dự báo thời tiết thông báo trong thời gian lễ Giáng Sinh và Tết Dương lịch, nhiệt độ có thể xuống đến dưới 20 độ C.

Reng! Reng! Reng!

“Hôm nay đến sớm vậy? Mới hơn 2 giờ chiều thôi đấy.”

Hạo vui vẻ ra mở cửa.

“Anh Hạo.”

Vân đưa mắt nhìn Hạo với vẻ do dự và đầy khó xử.

“Vào nhà trước đi đã.”

Hạo bật cười trước vẻ mặt khó coi của Vân: “Mày sao vậy? Gặp chuyện gì rồi?”

Vân không vội trả lời mà đi đến ngồi xuống ghế sô pha. Hạo thấy vậy thì cũng không hỏi dồn, anh đi vào bếp rót cho cô một ít cà phê nóng mình vừa pha khi nãy.

Vân nhấp một ngụm cà phê. Sự ấm áp trong khoang miệng khiến cô bình tĩnh lại phần nào. Cô nhìn chiếc túi xách đang được đặt ở bên cạnh, hít một hơi thật sâu rồi cất lời.

“Em có chuyện muốn nói với anh. Nhưng mà anh phải hứa là sẽ giữ bình tĩnh nhé.”

“Ừm. Anh hứa.”

Hạo mỉm cười: “Chuyện gì vậy?”

Vân không tiếp lời mà lấy từ trong túi xách ra một tấm thiệp màu đỏ đặt xuống bàn.

Gần như ngay lập tức, bầu không khí như đông cứng lại. Hạo nhìn vào phong bì đỏ trước mặt mình, hai cái tên được in lớn ở giữa khiến anh cảm thấy chói mắt: Gia và Thanh. Còn tên của anh thì nằm ở dưới cùng, vị trí đề tên người nhận.

“Em vừa đi gặp anh Gia.”

Vân ngập ngừng: “Anh ấy nhờ em đưa cái này cho anh.”

“…”

“Anh ấy cũng nhờ em xin lỗi anh vì không thể đưa tận tay cho anh.”

“…”

Không gian lại trở nên yên tĩnh. Vân không dám nói thêm gì nữa, cũng không dám rời đi. Cô sợ Hạo sẽ không chịu nổi mà hành động bốc đồng. Nhưng ngược lại với sự lo lắng của Vân, Hạo không làm gì cả mà chỉ ngồi im trên ghế, nhìn chằm chằm vào tấm thiệp cưới kia.

Không biết qua bao lâu, Hạo mới lên tiếng một cách khó khăn.

“Ừ, anh biết rồi.”

Hạo thở dài: “Mày… về trước được không?”

“… Có gì thì gọi cho em nhé.”

“… Ừ.”

Hạo hờ hững đáp.

Vân từ từ đứng dậy rồi đi về phía cửa. Vân thay xong giày thì bỗng xoay người về phía Hạo.

“Nhất định phải gọi cho em, xin anh đó!”

Vân khẩn thiết nói.

“… Ừm, anh hứa.”

Hạo gượng cười trả lời rồi lại tiếp tục rơi vào trầm tư.

Vân thở dài. Cô nhìn dáng vẻ thất thần của Hạo trên ghế sô pha thêm một lúc rồi mới mở cửa rời đi.

oOo

Từ sau hôm đó, Hạo bắt đầu nhốt mình trong nhà. Anh không đến studio, thậm chí ngắt luôn liên lạc với mọi người. Vốn dĩ, Vân nghĩ rằng anh sẽ chỉ như vậy khoảng hai, ba ngày thôi nhưng đã gần một tuần trôi qua mà cô vẫn không liên lạc được với Hạo. Nhắn tin, gọi điện kiểu gì anh cũng không trả lời. Trùng hợp là thời gian này Vân và Nam đều phải đi công tác ở thành phố khác, đến sáng hôm nay hai người mới trở về thành phố B.

“Đến điện thoại của ba mẹ nó cũng không nghe sao?”

Nam cất tiếng hỏi sau khi thấy Vân ngắt điện thoại.

Vân đưa mắt nhìn Nam rồi lắc đầu. Vừa nãy, khi Vân đang thảo luận về kịch bản với Nam trong phòng làm việc của anh thì ba mẹ Hạo gọi đến. Họ nói rằng mình không liên lạc được với Hạo nên lo lắng không biết Hạo có gặp vấn đề gì không.

“Em nói với ba mẹ gần đây studio có dự án quan trọng, có thể anh Hạo bận quá nên không để ý điện thoại, có gì em sẽ nhắn anh ấy gọi lại sau.”

Vân thở dài.

“Cứ thế này cũng không phải cách.”

Nam khoanh tay trước ngực: “Chiều nay anh đi với em sang nhà nó, kiểu gì cũng phải kéo được nó ra khỏi nhà. Chẳng lẽ thất tình thì không sống tiếp nữa à?”

“Dạ!”

Vân gật đầu đồng ý.

Vậy là chiều hôm đó, sau khi rời khỏi Hometown, Nam đi với Vân đến nhà Hạo.

Reng! Reng! Reng!

Hai người nhấn chuông một lúc nhưng không thấy ai trả lời.

“Tao biết là mày đang ở trong nhà, mau mở cửa đi! Mẹ kiếp, bày đặt học theo người ta thất tình rồi tự hành hạ bản thân à?”

Nam vừa đập cửa vừa hét lớn.

“Anh Hạo, anh mở cửa ra đi mà!”

“Mày không mở cửa là tao nhờ quản lý lên mở đấy!”

Nói đoạn, Nam dừng động tác đập cửa lại, xoay người sang nói với Vân.

“Em chạy xuống nhờ quản lý lên đi. Cứ nói em là người quen của chủ nhà, hơn một tuần rồi không liên lạc được với nó, sợ nó có chuyện nên muốn vào xem thế nào.”

“Dạ được.”

Ngay lúc Vân toan rời đi thì cánh cửa căn hộ của Hạo từ từ mở ra.

“Đúng là! Thất tình cũng không yên với hai đứa mày nữa.”

Hạo phờ phạc bước ra mở cửa. Giọng anh khàn đặc, cứ như phải lấy hết hơi thì mới có thể nói được.

“Anh Hạo!”

“Thằng chó! Cứ tưởng mày chết trong đó rồi chứ!”

Nam và Vân nhìn thấy Hạo thì thở phào nhẹ nhõm. Tuy trông anh có vẻ thảm hại nhưng ít nhất thì anh vẫn bình an.

“Tụi mày đến làm gì đấy?”

Hạo lê bước trở vào nhà.

“Đến xem mày chết chưa để còn dọn xác.”

Nam cũng đi theo vào trong, Vân đi ngay sau anh. Cô cũng tiện tay đóng cửa lại.

“Vậy thì tụi mày thấy rồi đấy, tao vẫn còn sống.”

“Nhìn mày bây giờ như cái xác trôi sông vậy, sống đời sống cô hồn à?”

Nam châm chọc rồi không khách sáo mà đi thẳng vào bếp tự rót một ly nước.

“Mấy hôm nay anh ăn cái gì vậy ạ?”

Vân ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh Hạo, lo lắng nhìn anh.

“Anh đặt ở ngoài, nhờ người ta để trước cửa hoặc là tự nấu mỳ gói thôi.”

“Mấy cái này là đồ cho người ăn à?”

Nam mở tủ lạnh, bên trong chỉ có vài bó rau xà lách đã gần héo và một bao xúc xích chỉ còn một nửa.

“Thằng chó! Đừng nói với tao bình thường mày không ăn mấy thứ đó đấy.”

Hạo tặc lưỡi trả lời.

“Còn chửi tao được tức là còn cứu được.”

Nam đi đến ngồi xuống sô pha: “Như vầy đi, tao sẽ sang ở với mày một thời gian, khi nào mày ổn rồi thì tao về.”

“Không cần đâu…”

“Em thấy được đó.”

Vân cướp lời: “Anh Nam sang ở với anh, em cũng sẽ sang nhà anh thường xuyên hơn.”

“Mày sang nhà anh vẫn chưa đủ thường xuyên à?”

Hạo cười bất lực.

“Cứ quyết định vậy đi!”

Nam búng tay: “Bây giờ tao về nhà lấy quần áo.”

“Vậy em sẽ đi siêu thị mua thức ăn!”

Vân nói rồi đi theo Nam ra cửa.

“Nếu lúc tụi tao quay lại mà mày không mở cửa, tao sẽ nhờ quản lý phá luôn cửa nhà mày đấy!”

“… Ừ, tao biết rồi.”

Hạo thở dài.

Trong khoảng một tuần sau đó, Nam dọn đến ở cùng với Hạo. Còn Vân, chỉ cần về đến chung cư là cô sẽ chạy ngay sang nhà Hạo rồi ở đó đến khuya mới về nhà mình.

Lúc đầu, khi nghe thấy đề nghị của Nam, Hạo thật sự rất muốn phản đối. Anh không muốn bị làm phiền và cũng không muốn làm phiền người khác. Nhưng sau đó, thấy Nam và Vân lo lắng cho mình như vậy thì cũng không cương quyết từ chối nữa. Hai người đó không chỉ sang ở với anh mà còn kéo anh cùng làm hết việc này đến việc khác, như nấu ăn, đi hát karaoke, đi quán bar uống rượu. Anh biết là hai người muốn anh nhanh chóng vượt qua tâm trạng đau buồn này, nhanh chóng quên cậu ấy đi.

Nhưng, anh thật sự… làm được sao?