Thanh đang ngồi xem tin tức trên điện thoại bên ngoài sảnh chờ. Bỗng, cô nghe thấy có tiếng bước chân đến gần nên ngẩng mặt lên nhìn. Cách đó không xa, Gia thất thần đi từng bước về phía cô. Mà cũng có thể là cậu không phải đi về phía cô, chỉ là cô vô tình đứng trước mặt cậu thôi.
“Anh Gia, anh… không sao chứ?”
Thanh đứng lên, dè dặt cất lời. Không hiểu sao cô cảm giác người con trai trước mặt mình lúc này giống như một món đồ bằng thủy tinh đã vỡ rồi được dán lại tạm bợ bởi keo dán.
“… À, anh không sao.”
Nghe có ai đó nói chuyện nói mình, Gia vội vàng xốc lại tinh thần: “ Anh xong việc rồi, mình đi thôi.”
“… Dạ.”
Nói đoạn, Gia quay sang nhìn Ái.
“Bọn anh đi trước nhé, hẹn gặp em tuần sau.”
“Dạ, tạm biệt.”
Ái gật đầu, cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp. Cô nhóc cũng giống như những người khác trong văn phòng, vẫn đang sốc về chuyện của Gia và Thanh.
“Tạm biệt nhé.”
Thanh cũng mỉm cười chào tạm biệt.
oOo
Nhà hàng Gia đặt nằm cách Hometown không quá xa nên Gia và Thanh quyết định không lái xe mà đi bộ đến đó. Đi được không lâu thì Gia ngập ngừng cất lời.
“Anh xin lỗi.”
“Xin lỗi chuyện gì ạ?”
“… Anh đã lợi dụng em.”
Bỗng chốc, thế giới xung quanh chìm vào yên lặng. Thanh biết hành động “lợi dụng” mà Gia nói đến là gì, đó là đưa cô vào bên trong văn phòng, giới thiệu với mọi người rằng cô là bạn gái của cậu.
“Em không sao đâu, anh đừng lo.”
Thanh nhẹ nhàng lắc đầu, mỉm cười nói. Đây là lời thật lòng. Cô đã rất vui khi Gia nói cô là bạn gái cậu, dù biết rõ đó chỉ là trên danh nghĩa mà thôi.
“Anh xin lỗi. Đáng lẽ anh phải giới thiệu em vào một dịp khác tốt hơn… chứ không phải là khi nãy.”
“… Là người đó đúng không?”
Thanh dè dặt hỏi: “Người mà kéo anh lên lầu ấy?”
Sau khi được Gia đưa ra ngoài, Thanh vốn định quay vào nói với cậu rằng không cần gấp gáp làm xong việc đâu, cô có thể đợi thì vô tình nhìn thấy khung cảnh Hạo kéo Gia lên lầu.
Bước chân Gia khựng lại, cậu nhìn Thanh với ánh mắt đầy bất ngờ.
“… Ừ.”
Gia thở hắt ra một hơi, khó khăn đáp: “Nhưng bọn anh không có kết quả đâu.”
Đường phố bắt đầu lên đèn. Ánh đèn đường màu vàng cam hắt lên người Gia và Thanh. Hai người lại tiếp tục đi.
“Chuyện kết hôn với anh, em có thể suy nghĩ lại. Anh… anh biết bản thân đang rất ích kỷ và điều này sẽ khiến em chịu thiệt thòi nên bất cứ khi nào em muốn dừng, cứ nói với anh. Anh sẽ lo mọi chuyện, nhất định không để em phải khó xử.”
Ngay sau hôm đồng ý với lời đề nghị của Thanh, Gia đã gọi về nói với ba mẹ chuyện mình đã có bạn gái. Cả hai quen nhau được một thời gian rồi nhưng vì chưa ổn định nên cậu không nói với gia đình. Bây giờ hai đứa quyết định kết hôn nên cậu nghĩ đã đến lúc cho gia đình biết chuyện. Mẹ Gia tuy luôn miệng trách cậu sao lại giấu này giấu kia, làm bà cất công tìm người mai mối nhưng giọng nói lại rất vui. Còn ba Gia thì không trách cứ gì, chỉ hào hứng nói muốn gặp con dâu.
Sau đó không lâu, Thanh cũng thông báo với gia đình. Mấy hôm trước, Gia còn đi cùng Thanh đến gặp ba mẹ cô nữa.
Gia nghĩ, nếu Thanh không muốn kết hôn nữa thì cô chỉ cần nói với cậu, những chuyện giải thích với hai bên gia đình Gia sẽ tự mình lo. Cứ nói rằng cậu mải mê công việc, không quan tâm đến Thanh, khiến tình cảm hai người nguội lạnh là được.
“Chuyện em đã quyết định thì em sẽ không hối hận đâu.”
Thanh đáp lại lời Gia với giọng kiên định.
Đây là quyết định mà cô đã do dự rất lâu mới dám hạ quyết tâm đưa ra. Chuyện đã đi xa thế này, cô cũng không muốn dừng lại. Thanh muốn cược một lần, cược rằng một ngày nào đó Gia sẽ mở lòng đón nhận cô, dù trong ván cược này, cô biết chắc phần thắng của mình chẳng có bao nhiêu.
“Anh không biết là trước khi em thông báo chuyện mình sắp kết hôn, ba mẹ đã xếp lịch xem mắt cho em dày đến thế nào đâu.”
Thanh thở dài: “Cứ như vậy mãi thì em sớm muộn gì cũng phát điên lên thôi nên em nghĩ, thay vì tìm một người nào đó không quen biết để kết hôn thì anh là người phù hợp nhất.”
“Hơn nữa, nếu sau này em tìm được người mình thích thì chúng ta tìm đại lý do nào đó để giải thích với hai bên gia đình rồi ly hôn thôi. Anh sẽ đồng ý mà đúng không?”
Cô hỏi Gia với vẻ tinh nghịch.
“Ừ, tất nhiên rồi.”
Gia đáp lời gần như ngay lập tức.
Việc Gia đáp lời nhanh như vậy khiến trong lòng Thanh bỗng có chút hụt hẫng nhưng rất nhanh, cô đã lấy lại tinh thần.
“Em yên tâm, anh sẽ cố gắng làm thật tốt nghĩa vụ của một người chồng.”
Gia thấy thái độ kiên định của Thanh thì cũng không tiếp tục nói nữa.
“Cả chuyện tình cảm sao?”
Thanh hỏi với giọng nửa đùa nửa thật.
“… Anh xin lỗi.”
Phải mất một lúc Gia mới trả lời.
“Em đùa thôi mà.”
Thanh bật cười: “À mà, mình còn bao lâu nữa mới đến nơi ạ?”
“Gần đến rồi, là chỗ đó. Băng qua ngã tư phía trước là đến.”
Gia chỉ tay về phía chiếc bảng hiệu màu đỏ ở cách chỗ hai người đứng không xa.
“Dạ.”
oOo
Việc Hạo đi du học không ảnh hưởng quá nhiều đến hoạt động của Hometown. Trong thời gian này, Nam đảm nhận phần lớn các công việc điều hành, Hạo vẫn hỗ trợ mọi người thông qua việc trao đổi trực tuyến. Thi thoảng, nếu cần thiết, Hạo vẫn sẽ tham gia những cuộc họp quan trọng nhưng kỳ lạ là, tuy có vài lần tổ hậu kỳ họp với Hạo nhưng không lần nào Hạo và Gia gặp mặt nhau.
Tuy mọi người vẫn hoàn thành tốt công việc, nhưng cũng không ít người, nhất là các thành viên cốt cáng lâu năm của studio đều cảm nhận được một bầu không khí kỳ lạ đang bao trùm nơi này, một cảm giác đau buồn khó tả. Và nó càng rõ ràng hơn khi họ tiếp xúc với Gia.
Thật ra, từ lâu rồi, mọi người trong studio ít nhiều đều nghĩ rằng Hạo và Gia đang quen nhau, chỉ là chưa chính thức công khai mà thôi. Vậy nên ngày hôm đó, khi Gia đưa một cô gái đến và giới thiệu rằng đó là bạn gái của cậu mọi người đều rất bất ngờ. Ai cũng thắc mắc nhưng không ai biết nên mở lời với hai nhân vật chính như thế nào, và cũng chẳng biết nên hỏi với tư cách gì. Tuy vậy, vẫn có vài người không nhịn được đã tìm đến Vân và Nam để hỏi chuyện. Và câu trả lời họ nhận lại đều là “không rõ nữa”.
Về phần Gia, cậu vẫn tiếp tục công việc của mình ở Hometown, vẫn tiếp tục live stream trên For You, và thi thoảng cậu vẫn nối mic với Nam và Vân. Thời gian đầu, trong những lần nối mic, bình luận trong khung trò chuyện của phòng stream đôi lúc lại xuất hiện ai đó hỏi rằng sao hôm nay không thấy Hạo đến. Mỗi lần như vậy, Gia đều giả vờ không nhìn thấy.
Ít lâu sau, tài khoản For You của Hạo đăng tải một bài viết, đại ý thông báo rằng anh đang đi học nên thời gian tới sẽ không thể thường xuyên cập nhật bài viết mới. Đồng thời, vì nhiều lý do cá nhân, anh quyết định sau này sẽ giảm thời gian live stream nhưng anh cũng xin mọi người hãy yên tâm, vì anh vẫn sẽ đăng bài phân tích phim ảnh như trước đây.
Sau bài thông báo đó của Hạo, những bình luận nhắc về Hạo trong live stream của Gia đã ít hẳn đi.
“Cậu đưa tôi đến thế giới của cậu nhưng rồi cậu lại rời đi. Được thôi, tôi thừa nhận, chính tôi là người đã đẩy cậu ra xa.”oOo
Hạo có một tài khoản phụ trên For You, và chỉ có một người biết chuyện này. Đó là Gia.
Trước đây, trong một lần live stream giải Toán, Gia nhận được món quà đắt tiền nhất của nền tảng, là loại mà khi tặng sẽ hiện hiệu ứng và thông báo lên màn hình của phòng stream. Việc được tặng quà không phải điều kỳ lạ mà điều lạ là nó được tặng từ một tài khoản lạ. Nói là lạ vì Gia chưa bao giờ nhìn thấy tài khoản này xuất hiện trong phòng stream của mình.
Vì tính chất đặc biệt của khu “Học tập” mà người xem ở các phòng stream tại khu này phần lớn đều khá cố định, vì nếu mọi người tìm được một người giảng bài dễ hiểu với mình thì họ gần như sẽ “đóng cọc” ở phòng stream đó luôn. Thêm vào đó, đối tượng chính của khu này là học sinh, sinh viên nên số người có thể tặng những món quà đắt tiền không quá nhiều. Thời gian lâu rồi, chủ phòng stream thật sự có thể nhớ được phần lớn người xem của mình và cả những tài khoản thường tặng quà cho mình nữa.
Việc được một tài khoản lạ tặng một món quà đắt tiền khiến Gia rất bất ngờ. Trùng hợp là hôm đó Hạo đang ở nhà cậu nên sau khi kết thúc phiên live, Gia đã kể chuyện này cho Hạo nghe. Hạo vừa làm vẻ mặt gian xảo vừa đưa điện thoại cho Gia xem. Trên màn hình là giao diện “Lịch sử mua hàng” của For You, trong đó chỉ có một đơn hàng duy nhất, là món quà giống như món quà mà Gia vừa nhận được.
Gia đưa mắt khỏi điện thoại và nhìn Hạo một cách khó hiểu.
“Cậu thoát ra xem tên tài khoản đi.”
“Hả?”
Là tài khoản vừa nãy tặng quà cho cậu!
“Cậu là người tặng à?”
Gia ngơ ngác hỏi lại.
“Ừ, là tôi tặng đấy.”
Vẻ mặt Hạo vô cùng đắc ý.
“Đây là tài khoản phụ của cậu?”
“Ừ, có mỗi cậu biết thôi đấy nhé!”
“Bó tay với cậu luôn.”
Gia bị Hạo chọc cười: “Cảm ơn nhé!”
Kể từ đó, thi thoảng Hạo lại dùng tài khoản này vào live stream của Gia và tặng quà cho cậu. Mỗi lần như thế, Gia đều sẽ mời Hạo đi ăn. Dần dần, nó trở thành một trò “trêu chọc” của hai người.
Và bây giờ, sau khi đã ra nước ngoài, cứ cách vài ngày Hạo lại dùng tài khoản đó vào live stream của Gia, tặng quà cho cậu.
Vừa nhìn tên người tặng, Gia đã lập tức nhận ra đó là Hạo. Cậu cố gắng giữ vẻ bình tĩnh và nói lời cảm ơn như bình thường, nhưng Gia biết rõ rằng cậu luôn mong chờ tên tài khoản này xuất hiện trong những lần live của mình. Có lẽ Hạo cũng đoán biết được điều này vì chỉ cần hiệu ứng món quà hiện lên, Gia gần như ngay lập tức nói lời cảm ơn. Cứ như thế, chuyện tặng quà này trở thành một bí mật của riêng hai người.
oOo
Mọi thứ vẫn tiếp diễn như thế đến một ngày trước khi Hạo về nước khoảng hai tháng, Gia nộp đơn từ chức khỏi Hometown. Lý do cậu ghi trong đơn là “Lý do cá nhân”.
oOo
Chuyến bay của Hạo được định vào hai tuần sau. Vật dụng trong căn hộ cho thuê anh đang ở đã được dọn dẹp gần xong rồi. Bây giờ, Hạo đang ngồi trước máy tính, trên màn hình là đơn xin nghỉ việc của Gia.
Cách đây hai tháng, Hạo nhận được tin nhắn từ Nam, anh nhắn rằng Gia đã nộp đơn từ chức. Theo quy trình thì một tháng sau Gia sẽ chính thức rời khỏi Hometown. Nam cũng gửi bản điện tử tờ đơn đó vào email cho Hạo.
Từ đó đến nay, Hạo cũng không biết mình đã đọc nó bao nhiêu lần. Lần nào, anh cũng đọc rất lâu, cứ như muốn đọc được suy nghĩ của người viết nó.
“Cậu rời đi triệt để thật đấy!”
Hạo cười tự giễu. Anh không biết tâm trạng của mình những lúc này là gì, nó quá mơ hồ, mơ hồ đến mức đôi khi, anh phát điên vì sự mơ hồ này. Đã một năm rồi. Trong một năm này, Hạo từng tưởng tượng vô số lần cảnh tượng anh và Gia gặp lại, diễn tập hàng trăm lần đoạn đối thoại của ngày trùng phùng, vậy mà đến cơ hội lui bước về làm một người bạn cậu cũng không cho anh. Cậu cứ vậy mà rời đi.
“Tôi là một kẻ ngốc, đúng không?”