“Lấy chị mấy miếng bùi nhùi rửa chén đi.”
Người phụ nữ đứng tuổi tiến vào một tiệm tạp hóa ở góc ngã ba đường. Có vẻ bà là khách quen ở đây.
“Có ngay! Hai mươi ngàn nha!”
Một người đàn ông trạc ngũ tuần dừng công việc sắp xếp hàng hóa của mình lại, cầm một vỉ khoảng bốn miếng bùi nhùi rửa chén bước từ trong tiệm ra. Ông chính là người vừa trả lời khách hàng khi nãy.
“Chị gửi tiền!”
Người phụ nữ nhận lấy cái vỉ trên tay người đàn ông: “Năm nay định bán đến ngày mấy rồi nghỉ đây? Hôm nay 27 Tết rồi đấy.”
“Chắc cũng như mọi năm thôi chị, bán hết 28 Tết rồi bọn em nghỉ.”
“Ừ. Mà thằng Gia khi nào về? Chắc cũng sắp rồi nhỉ?”
“Nó nhắn là hôm nay về, chắc là trưa chiều gì đấy.”
“Ừ, thôi chị về đây.”
“Tạm biệt chị.”
Người phụ nữ nói rồi xoay người ra về, ba Gia cũng trở vào trong tiếp tục công việc sắp xếp của mình.
Không biết qua bao lâu, ông nghe loáng thoáng có tiếng ai đó kéo va-li vào trong tiệm.
“Con về rồi!”
Gia lớn tiếng nói.
Ba Gia nghe giọng cậu thì vội vàng chạy ra. Ông cũng không quên gọi với vào trong bếp.
“Bà ơi, thằng Gia về rồi này.”
“Gia về rồi đấy à?”
Mẹ Gia đang dở tay trong bếp cũng chạy ra đón cậu.
“Ba, mẹ!”
Cả nhà ba người ôm lấy nhau một lúc lâu.
“Đi đường mệt lắm không con?”
Ba Gia ân cần hỏi.
“Dạ cũng không mệt lắm.”
“Đem đồ lên phòng đi con. Hôm nay mẹ có nấu món con thích đấy, lên phòng nghỉ chút rồi xuống ăn với ba mẹ.”
Mẹ Gia vui vẻ nói.
“Dạ được.”
Nói đoạn, Gia mang va-li lên căn phòng nhỏ trên lầu của mình.
Tối đó, sau khi ăn một bữa ngon do mẹ nấu, Gia ngủ một giấc đến tận hơn 10 giờ sáng hôm sau mới thức dậy. Ánh nắng len qua khe hở giữa hai bức màn treo cửa sổ, nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt cậu.
“Ngủ ở nhà vẫn là thích nhất.”
Gia kéo màn che cửa sổ sang hai bên rồi mở cửa sổ, để ánh nắng chiếu hẳn vào trong phòng. Nắng xuân ở thành phố A không gay gắt mà dịu nhẹ và vô cùng ấm áp. Gia vươn vai, hít một hơi thật sâu, tận hưởng sự dễ chịu này.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong thì Gia xuống nhà phụ ba mẹ trông tiệm.
“Dậy rồi hả con?”
Mẹ Gia đang dọn dẹp hàng hóa, bà vừa làm vừa hỏi khi thấy Gia: “Không ngủ thêm à?”
“Con mà ngủ nữa là thành heo đó.”
Gia cười nói: “Để con phụ mẹ. À, ba đâu rồi mẹ?”
“Ba đi mua chút đồ rồi. Ừ, mai Gia dậy sớm đi chợ với mẹ nha.”
“Đi theo xách đồ phải không ạ?”
Gia cười lém lỉnh.
“Ừ, đi theo phụ đi rồi muốn ăn gì thì mẹ nấu cho.”
Mẹ Gia cũng đùa lại với cậu.
“Ơ, ba phụ mẹ nào giờ mà sao mẹ không hỏi ba thích ăn gì để mẹ nấu?”
Ba Gia vừa từ ngoài trở về cũng nhanh chóng tham gia vào cuộc nói chuyện của hai mẹ con.
“Thì ba luôn nói trước khi mẹ kịp hỏi mà.”
“Ủa, vậy hả?”
Nói rồi, cả nhà ba người đều bật cười. Ba Gia cất đồ vừa đi mua xong thì cũng ra tiệm phụ hai mẹ con. Hôm nay là 28 Tết rồi, tiệm tạp hóa nhà Gia chỉ mở hôm nay nữa thôi là sẽ nghỉ Tết. Trước khi nghỉ, ba mẹ Gia luôn dọn dẹp và sắp xếp lại hàng hóa cũng như bỏ đi những món quá hạn sử dụng. Được một lúc thì có người đến mua hàng.
“Lấy chị chai nước tương với chai dầu ăn với.”
Tiếng gọi của người đó vọng vào bên trong tiệm.
“Dạ có ngay.”
Gia vội đáp lời rồi lấy một chai nước tương, một chai dầu ăn cho vào bọc ni lông mang ra ngoài.
“Ơ, Gia về rồi đấy à?”
Người này nhận hàng rồi trả tiền. Khi thấy người bán là Gia thì hỏi thăm vài câu.
“Dạ, con mới về hôm qua.”
Gia nhớ người này, dì ấy sống ở cách nhà cậu không xa.
“Tết năm nay về có đưa ai về không con?”
“À, dạ... Không có ạ.”
“Ôi, vẫn chưa có người yêu à? Hay là có mà không đưa về?”
“Vẫn chưa có ạ.”
“Chưa có à? Dì nói này, tranh thủ kiếm người yêu đi để ba mẹ còn có cháu bồng nữa chứ.”
“À, dạ.”
Gia cười ngượng.
“Em cũng nói nó nhiều lần rồi nhưng mà nó mãi vẫn chưa chịu kiếm đấy chứ. Năm nào em với ba nó cũng trông nó đưa người yêu về ra mắt này.”
Mẹ Gia định ra ngoài lấy vài thứ, nghe vậy thì cũng nói vào vài câu.
“Thấy không, mẹ cũng nói rồi đấy. Năm nay cũng hơn 30 rồi còn gì, nhanh nhanh đi nghen.”
“À, dạ.”
Gia vẫn tiếp tục cười ngượng rồi quay sang nói với mẹ: “Con vô trong giúp ba nha.”
“Ừ, đi đi.”
Gia trở vào trong, mẹ Gia và người hàng xóm thì nói chuyện thêm một lúc nữa.
oOo
Tối đó, Gia ngồi một mình trong phòng nhớ lại chuyện lúc sáng.
Thật ra thì vài năm gần đây, mỗi dịp cậu về nhà đều sẽ có người hỏi những câu tương tự như vậy, ngay cả ba mẹ cậu cũng không ít lần hỏi cậu có người yêu chưa, định khi nào thì lập gia đình. Những lần như vậy Gia đều chỉ trả lời qua loa cho qua chuyện, cậu cũng không quá bận tâm về nó nhưng không hiểu sao, năm nay cậu lại rất để tâm đến những lời này.
Từ lâu, Gia đã nhìn rõ tình cảm mà bản thân dành cho Hạo. Với cậu, Hạo sớm đã không phải là một người bạn bình thường, Hạo là người cậu thích. Cậu biết Hạo cũng có cảm tình với mình nhưng cả hai chưa bao giờ nói thẳng với nhau về chuyện này. Gia từng nghĩ, cứ mãi như thế này có lẽ cũng rất tốt, cả cậu và Hạo, chỉ cần không ai chọc thủng bức màn ám muội này, cậu có thể đắm chìm mãi trong sự hạnh phúc này mà không phải đối mặt với nỗi sợ hãi khi phải công khai nó. Nhưng có những chuyện, không phải muốn thì sẽ được. Tình thế rồi sẽ buộc Gia phải đối diện với chuyện cần làm thế nào cho tình cảm của cậu và Hạo – sẽ công khai nó hay chối bỏ nó.
Thật ra, Gia không quá quan tâm việc người khác nghĩ thế nào về mình hay việc họ có chấp nhận chuyện cậu thương một người con trai hay không, cậu chỉ lo lắng không biết bạn bè và gia đình có chấp nhận được không. Có điều, cậu nghĩ bạn bè thì chắc không vấn đề gì đâu vì mọi người trong studio lâu lâu lại tìm cách chọc cậu và Hạo mà, nhất là thằng Nam với con bé Vân ấy. Hai người này một ngày không chọc cậu và Hạo thì cứ như sẽ ăn không ngon, ngủ không yên vậy. Nghĩ đến đây, Gia vô thức bật cười.
Nhưng còn ba mẹ thì sao? Ba mẹ cậu luôn mong cậu tìm được một người vợ đảm đang, sinh cho họ một đứa cháu bụ bẫm, vậy thì liệu họ sẽ chấp nhận được chuyện con trai mình thích một người con trai chứ? Nếu ba mẹ biết được chuyện này, họ sẽ đau buồn, sẽ thấy thất vọng về cậu nhỉ?
Gia thở dài. Cậu vừa mân mê chiếc vòng màu nâu trên cổ tay mình vừa nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời tối mịt không trăng không sao ngoài kia khiến tâm trạng Gia càng tệ hơn.
Vì không ngủ được nên Gia dứt khoát dậy sớm rồi chạy bộ vòng quanh khu phố. Vận động khiến tinh thần của cậu thoải mái hơn không ít. Trong lúc đang chạy, Gia vô tình nhìn thấy một cặp đôi nam – nam cũng đang chạy bộ giống cậu. Sở dĩ cậu biết họ là một cặp là bởi vì hai người luôn chạy song song nhau, khi dừng lại nghỉ ngơi thì họ còn nắm tay nhau đi bộ một đoạn nữa. Chỉ đứng từ xa nhìn nhưng Gia vẫn cảm nhận được sự hạnh phúc của họ.
Sự hạnh phúc ấy khiến Gia không nhịn được mà thầm nghĩ rằng nếu có một ngày cậu và Hạo cũng được giống như đôi tình nhân đó, có thể thoải mái thể hiện tình cảm trước mặt mọi người thì tốt biết mấy. Nghĩ vậy, Gia hạ quyết tâm rằng cậu sẽ tìm cơ hội nói với ba mẹ rằng cậu đang thích một người con trai, và hy vọng họ sẽ chấp nhận điều đó.
Sau khi đưa ra quyết định, tâm trạng của Gia vui vẻ hơn rất nhiều. Cậu trở về nhà phụ mẹ đi chợ, dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị mâm cơm Tất niên.