Chương 5.1: Gia đình

Lại một mùa Tết nữa sắp đến. Mọi người bắt đầu bận rộn với việc lên kế hoạch về nhà đón năm mới cùng gia đình.

Thành phố N.

Chiều ngày 28 Tết, Vân đáp chuyến bay xuống sân bay ở thành phố N. Những ngày cận Tết thì đâu đâu cũng toàn người là người. Cô phải mất một lúc lâu mới có thể lấy được hành lý và đón taxi rời khỏi sân bay.

Sau khoảng một tiếng đồng hồ, chiếc xe taxi dừng lại trước một khu nhà tập thể. Vân mở cửa bước xuống xe cùng với một chiếc va-li nhỏ.

Khu nhà tập thể này được xây dựng cách đây hơn 30 năm với 10 tòa nhà 5 tầng. Từ đó đến nay, nơi này vẫn chưa được trùng tu một lần nào nên đã sớm bị nhuốm màu thời gian. Những bức tường hầu hết đều hoặc bị phai màu hoặc bị rêu xanh bao phủ, không còn nhìn ra màu sắc ban đầu là gì nữa. Dây điện thì mắc chằng chịt, chuồng cọp thì mỗi nhà một cái.

Cũng giống như những khu nhà tập thể khác, ở đây cũng có sân chơi, tiệm bách hóa, hàng quán, tiệm sửa đồ... Các biển hiệu được treo san sát nhau, từ tầng trệt lên đến tầng trên cùng. Tuy giờ đây rất nhiều cửa tiệm trong số đó đã không còn hoạt động nhưng ta vẫn có thể tưởng tượng được rằng trong giai đoạn hoàng kim của mình, nơi đây đã từng sầm uất và náo nhiệt như thế nào.

Gia đình của Vân là một thành viên trong khu tập thể này. Bố mẹ cô đều đi làm thuê ở bên ngoài, thu nhập chỉ ở mức đủ sống. Từ khi bắt đầu nhớ chuyện, Vân đã thấy bố mẹ mình thường xuyên cãi vã, có nhiều lần bố cô còn đi từ sáng sớm đến tối mịt cũng chẳng thấy về. Những lần như thế, cô đều không có cơm ăn.

Một lần nọ, bố mẹ Vân lại cãi nhau. Vân chạy xuống cái ghế đá trong sân chơi ngồi ngẩn người ở đấy. Từ sáng đến giờ Vân chỉ mới ăn một cái bánh nên đang đói lắm.

“Bé Vân phải không con?”

Một giọng nói dịu dàng vang lên.

“Con chào dì Hằng.”

Vân nghe có người gọi thì giật mình ngẩng đầu lên. Vân nhớ người này, đây là dì bán mì ở tầng dưới nhà mình, mì dì nấu ngon lắm.

“Ừ. Trưa rồi sao còn ngồi đây? Về nhà ăn cơm đi con.”

“Bố mẹ con cãi nhau rồi, chắc hôm nay mẹ cũng không nấu cơm đâu ạ.”

Vân cúi mặt xuống lần nữa.

“Lại cãi nhau à? Hai vợ chồng cũng thiệt là... Cãi nhau thì cãi nhau, sao lại bỏ đói đứa nhỏ chứ?”

Dì Hằng ngoảnh đầu nhìn lên căn nhà trên tầng 2 của Vân.

“...”

“Thôi, về nhà dì, dì nấu mì cho ăn.”

Nói đoạn, dì Hằng nắm tay Vân, dắt cô về tiệm mì của mình. Dì nấu cho Vân một tô mì đặc biệt, có thịt, có tôm. Vân đang rất đói nên ăn ngon lành.

“Lần sau mà bố mẹ không nấu cơm cho con thì con xuống đây, dì nấu mì cho ăn.”

Năm Vân 12 tuổi, bố mẹ cô chính thức ly hôn. Bố cô kết hôn với một người phụ nữ giàu có hơn và rời đi đến một thành phố khác. Cô ở lại với mẹ nhưng bà thường xuyên đi đánh bài, còn trút giận lên cô mỗi lần đánh thua. Những lúc đó, cô đều chạy xuống tiệm mì của dì Hằng, dì Hằng sẽ nấu mì cho cô ăn, chị Phương, con gái của dì Hằng sẽ đưa cô đi chơi. Đến khi lớn hơn một chút, Vân vừa đi học, vừa đi làm thêm. Cuối cùng, cô đậu đại học và rời khỏi nhà.

Cách đây vài năm, sau khi cô vào Hometown không lâu, cô nghe người ta nói mẹ mình đã quen được một gã đàn ông lắm tiền nào đấy nên đã rời khỏi thành phố N. Từ đó đến nay, cô cũng không gặp lại bà nữa.

Vân đứng bên ngoài nhìn khu nhà một lúc lâu. Lần trước cô về đây là vào Tết năm ngoái. Sở dĩ Vân vẫn trở về đây đều đặn mỗi năm một lần vào dịp Tết là vì ở đây vẫn còn một nơi mà cô xem đó là “gia đình”.

Vân kéo va-li đi vào trong rồi dừng lại trước một tiệm mì. Trong tiệm có một vài vị khách. Tấm biển hiệu cũ kỹ treo bên ngoài được ghi bằng kiểu chữ quảng cáo thịnh hành ở thập kỷ trước: “Tiệm mì Hằng”.

“Con về rồi.”

“Ôi, Vân về rồi đấy à?”

Bà chủ tiệm mì trông có vẻ lớn tuổi dừng đôi bàn tay đang xắt thịt của mình lại nhìn về phía phát ra giọng nói: “Đi đường mệt lắm không con?”

“Dạ không đâu ạ, con đi máy bay mà, một chút là tới nơi rồi.”

Vân vui vẻ nói.

“Ừ, con mang đồ vào phòng rồi tắm rửa đi cho mát.”

“Chị Phương đâu rồi ạ?”

Chị Phương hiện đang là nhân viên văn phòng ở một công ty trong thành phố. Mấy năm trước, chị mua được một căn chung cư nên có ý bán căn nhà trong khu tập thể này rồi đón dì Hằng đến ở cùng nhưng dì Hằng không chịu rời đi nên cứ vài ba ngày, chị lại chạy về đây ở với mẹ mình. Tuần trước, chị Phương nói mình được nghỉ Tết rồi nên ở nhà luôn, sau Tết rồi vào lại thành phố.

“À, con bé Phương nó biết nay con về nên chạy ra chợ mua mấy món con thích về nấu đó. Tối nay ăn sườn ram, cải thìa xào nấm đông cô với canh tần ô được không?”

“Dạ được! Vậy con đi tắm rồi ra phụ dì nha!”

“Ừ!”

Nói đoạn, Vân vội vàng mang va-li vào phòng. Dì Hằng thì lại tiếp tục cúi đầu xuống xắt tiếp miếng thịt đang dở dang.

“Dì Hằng, cho thêm tô xí quách.”

“Có ngay!”

oOo

Căn phòng này thật ra là phòng của chị Phương nhưng mỗi lần Vân về đây hai chị em cũng sẽ ở cùng nhau.

“Buổi tối có đứa nghe tao tâm sự cũng thích lắm!”

Chị Phương đã nói vậy đó.

Sau khi tắm xong, vốn dĩ Vân định ra giúp dì Hằng nhưng dì nói sắp đến giờ đóng cửa rồi nên quán không đông lắm, nói Vân cứ nghỉ ngơi đi. Vân nói một lúc mà dì Hằng vẫn kiên quyết không cho cô phụ mà nằm trong phòng mãi cũng chán nên cô quyết định ra ngoài đi dạo.

Đi không bao lâu thì cô bỗng dừng lại trước một căn nhà được khóa kín trên tầng hai.

“Sao mình lại đến đây nhỉ?”

Vân phì cười với hành động khó hiểu của mình. Cô đang đứng tại căn nhà trước đây của mình. Tấm biển hiệu của tiệm may mẹ cô mở khi xưa vẫn còn treo trước cửa.

Vân lấy chùm chìa khóa trong túi áo khoác ra, nhanh chóng tìm ra chiếc chìa khóa cần tìm rồi tra vào ổ khóa trên chốt cửa.

Cạch!

Cánh cửa cũ kĩ mở ra cùng với tiếng ken két nhỏ.

Một mùi ẩm mốc xộc ngay vào mũi Vân, cô thậm chí còn thấy được một lớp bụi mờ mờ trong không khí dưới ánh nắng của buổi chiều tà.

Sau khi mẹ rời đi, Vân có trở về để dọn dẹp lại nơi này, cũng bán đi một số thứ. Vì cô cũng không ở đây nữa nên đồ đạc trong nhà cũng chẳng có gì nhiều. Những thứ còn để lại đều được phủ một tấm ni-long để không bị bụi bám vào.

Ngay phía bên phải cạnh cửa ra vào có một chiếc máy may, cũng được phủ một tấm ni-long. Khung cửa sổ ở ngay phía trước máy may có vài cái mạng nhện. Lúc Vân còn nhỏ, mẹ cô thường ngồi đó sửa đồ cho khách. Khi dọn nhà, cô cũng định bán nó đi nhưng do dự rất lâu vẫn không quyết định được nên cuối cùng, cô vẫn giữ nó lại.

“Ra là bây ở đây à?”

Có tiếng ai đó vang lên, kéo Vân ra khỏi dòng ký ức năm xưa.

“Chị Phương!”

“Ừ, chị đây. Chị đi chợ về thì nghe mẹ nói bây vừa ra ngoài, gọi điện thoại thì thấy bây để điện thoại trong phòng nên chị phải tự đi tìm này. Chị mày tìm mày từ nãy giờ rồi nhé!”

Chị Phương làm ra vẻ oán trách.

“Hi hi hi... Em xin lỗi mà.”

Vân mỉm cười: “Vậy mình về thôi, chắc sắp tới giờ dì dọn quán rồi.”

“Ừ, về phụ mẹ dọn quán rồi phụ chị nấu cơm.”

“Dạ!”

Vân và Phương trở về quán phụ dì Hằng dọn dẹp rồi lại phụ dì nấu ăn. Khi đi chợ, Phương tiện đường ghé vào một tiệm tạp hóa mua vài lon bia nên tối hôm đó, ba người vừa ăn, vừa uống bia, vừa trò chuyện rất vui vẻ.

Đến đêm Giao thừa, Vân và Phương kéo dì Hằng ra khoảnh sân trống của khu tập thể đốt pháo hoa. Những đóa hoa lửa nhỏ của ba người hòa vào những đóa hoa lửa lớn ở phía xa xa được bắn lên từ trung tâm hành chính của thành phố trông thật đẹp làm sao!