Chương 4.7: Phim điện ảnh "Present"

Buổi sáng hôm nay, có rất nhiều người trong studio dậy sớm để tham gia hoạt động “săn mây” trên đỉnh đồi của khu cắm trại. Mọi người vừa đi dạo vừa chụp ảnh. Đến khoảng 9 giờ, cả đoàn rời khỏi khu cắm trại đến một nhà hàng ăn sáng rồi mới lên đường trở về thành phố B.

Vì số lượng chỗ ngồi dành cho mỗi bàn ở nhà hàng là khoảng bốn đến năm người nên mọi người chia nhau ra để ngồi, nhóm bốn người Hạo, Gia, Nam và Vân ngồi cùng một bàn.

“Chuyện khảo sát địa điểm ổn hết rồi chứ?”

Gia vừa ăn vừa nói.

“Tất nhiên! Tao là ai chứ? Một khi tao đã ra tay thì mọi chuyện sẽ đâu vào đấy!”

Nam vỗ ngực nói.

“Bớt bớt lại đi bạn.”

Hạo nhìn Nam một cách “chán ghét”.

“Tớ nói đúng mà bạn.”

Nam cũng chẳng chịu thua.

“Mà này, hai người quyết định được cái kết chưa? Chàng họa sĩ và cô gái có gặp lại nhau không?”

Gia bỗng nhớ đến lần trước khi cả nhóm thảo luận về kịch bản ở studio, cái kết của câu chuyện vẫn đang bị bỏ ngỏ.

“Tất nhiên là có chứ ạ. Với cả, em cũng đã nghĩ được khung cảnh mà hai người gặp lại nhau rồi.”

Vân hào hứng trả lời.

“Thế nào?”

“Ở kiếp này, chàng họa sĩ chính là cháu của em trai mình ở kiếp trước, anh vẫn giữ được những ký ức kiếp trước của mình. Người tặng cây trâm cho cô gái là bạn của chàng họa sĩ, chính anh đã nhờ người này tặng cây trâm cho cô gái. Sau khi cô gái kết thúc hành trình xuyên không của mình và quay trở về căn biệt thự tìm người tặng trâm, chàng họa sĩ sẽ xuất hiện. Cô gái nhận ra người mình yêu và cả hai ôm chằm lấy nhau.”

“Nghe được đấy.”

“Đúng là không tệ.”

Hạo tiếp lời Gia.

“Vậy thì tụi bây cứ chờ thành quả cuối cùng đi nhé!”

“Ừ!”

oOo

Khoảng một năm sau đó, tại một phòng ghi hình của đài truyền hình.

“Hôm nay chương trình chúng tôi rất vinh dự khi mời được vị đạo diễn trẻ đã nhận được giải thưởng ‘Đạo diễn xuất sắc nhất’ tại Liên hoan phim toàn quốc vừa qua. Xin một tràng pháo tay chào đón anh Hạo, đạo diễn của bộ phim điện ảnh ‘Present’!”

“Xin chào các bạn đang xem đài, xin chào chị MC.”

Hạo ngồi bắt chéo chân, mỉm cười với ống kính rồi quay sang gật nhẹ đầu với nữ MC. Hôm nay anh mặc một chiếc blazer màu trắng và quần tây cùng màu, phối với áo sơ mi xanh nhạt trông rất thanh lịch.

“Tôi được biết đây là lần đầu tiên anh tham gia Liên hoan phim toàn quốc đúng không?”

Chất giọng dịu dàng, ấm áp của nữ MC vang lên trong trường quay.

“Vâng, đây là lần đầu tiên tôi tham gia một liên hoan phim lớn như vậy.”

“Lần đầu tiên tham gia mà đã đoạt được một trong những giải thưởng quan trọng, không biết cảm xúc hiện tại của anh như thế nào?”

“Nói thật là tôi cảm thấy rất bất ngờ, đồng thời cũng rất cảm ơn mọi người đã dành sự yêu thương và công nhận dành cho cho bộ phim ‘Present’ của studio Hometown chúng tôi. Đến bây giờ, tôi thậm chí vẫn còn cảm thấy có chút không chân thật đấy.”

Cả Hạo và nữ MC đều bật cười.

“Tôi có một thắc mắc nhỏ, và tôi nghĩ cũng sẽ có nhiều bạn khán giả có cùng thắc mắc với tôi, đó là tại sao bộ phim này lại được đặt tên là ‘Present’?”

“Ừm, có hai lý do để chúng tôi quyết định đặt cái tên ‘Present’ cho bộ phim này. ‘Present’ trong tiếng Anh có hai nghĩa, một là ‘hiện tại’, hai là ‘món quà’.”

“ ‘Present’ là một bộ phim có bối cảnh xuyên không, nhân vật nữ chính biết mình không thuộc về thời đại của chàng trai và có thể rời đi bất cứ khi nào nên mỗi khi được ở cạnh người mình yêu, cô đều cố gắng tận hưởng khoảng thời gian ấy. Tên bộ phim như lời nhắc nhở rằng, hãy sống hết mình cho hiện tại vì không ai trong chúng ta biết được ly biệt sẽ đến vào lúc nào.”

“Ngoài ra, bộ phim này cũng xuất hiện rất nhiều ‘món quà’, cây trâm định tình của hai nhân vật chính hoặc là cuộc gặp gỡ xuyên thời gian của hai người họ. Và còn ‘món quà’ nào nữa thì mọi người hãy xem phim để biết thêm nhé!”

“Xem ra đây là bộ phim mà anh đã dành rất nhiều tâm huyết nhỉ? Đến tên gọi cũng đầy ý nghĩa thế cơ mà.”

“Thật ra, tôi và đoàn đội của mình đều tâm huyết với tất cả các bộ phim mình sản xuất nhưng đúng là bộ phim này mang ý nghĩa khá đặc biệt, ít nhất là với riêng tôi. Sự đặc biệt này không chỉ riêng về bộ phim thành phẩm mà còn về những điều đã xảy ra trong quá trình tiền kỳ của bộ phim nữa.”

“Anh có thể chia sẻ một chút cho các bạn khán giả được biết không?”

“Ừm... Đó là vì trong quá trình chuẩn bị, tôi đã bất ngờ được mọi người tổ chức sinh nhật và nhận được những món quà rất ý nghĩa.”

Nói đến đây, đôi bàn tay đang đan vào nhau của Hạo rời ra, bàn tay phải di chuyển đến mân mê chiếc vòng tay màu đen ở cổ tay trái. Cùng lúc đó, ánh mắt anh nhìn về một góc ở phía khán đài bên dưới.

Gia ngồi bên dưới khán đài, chăm chú nhìn Hạo trả lời phỏng vấn từ nãy đến giờ nên cậu thấy rất rõ ràng động tác của Hạo. Bất giác, Gia cũng cúi đầu nhìn chiếc vòng tay màu nâu của mình.

Khi cậu ngước lên, vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Hạo. Hai người mỉm cười rạng rỡ.

oOo

“Vâng, chúng tôi rất cảm ơn anh Hạo đã dành thời gian đến chương trình hôm nay. Đồng thời cũng xin cảm ơn sự ủng hộ của các bạn khán giả xem đài. Còn bây giờ, xin chào và hẹn gặp lại mọi người vào số tiếp theo.”

Nữ MC thành thục nói lời kết chương trình.

“Nếu mọi người có hứng thú với bộ phim điện ảnh ‘Present’ thì hãy đến ngay rạp phim để ủng hộ chúng tôi nhé. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe những chia sẻ của tôi, xin hẹn gặp lại lần sau!”

Hạo cũng nhìn về phía máy quay và gật đầu chào.

oOo

Ngay sau khi trở về hiện tại sau lần xuyên không thứ năm, cô gái vội vàng chạy ngay đến căn biệt thự kia. Nhưng vì trời đã khuya nên cánh cửa đã bị đóng chặt. Cô gái ngồi co người trên bậc tam cấp của căn biệt thự, hai hàng nước mắt tuôn dài.

Không biết qua bao lâu, cô nghe được một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Vy!”

“Anh Khải!”

“Mới đó mà đã nhớ anh đến vậy rồi sao?”

Chàng trai ôm cô gái đang khóc vào lòng.

“Em xin lỗi, em xin lỗi!”

Cô gái vẫn không ngừng rơi nước mắt.

“Sao lại phải xin lỗi chứ?”

“Em xin lỗi vì đã rời đi mà không nói lời tạm biệt.”

“Không sao đâu, em không cần xin lỗi đâu.”

Chàng trai nhẹ giọng an ủi cô gái, dùng tay xoa xoa lên lưng cô: “Chúng ta vẫn gặp lại nhau rồi này, đúng không?”

“Em sẽ không rời đi nữa đâu, em hứa đấy!”

Cô gái xiết chặt cái ôm của mình hơn.

“Ừm, anh cũng vậy.”

Chàng trai cũng xiết chặt vòng tay hơn.