Khoảng 3 giờ 30 phút sáng vào một ngày thứ năm gần cuối năm, tại khoảng sân trước tòa nhà văn phòng của Hometown, những thành viên của studio đang gấp rút sắp xếp hành lý của mình vào gầm chiếc xe du lịch đang đậu ở đấy.
“Anh Văn ơi, chuyển giúp em mấy thùng bia này lên xe với!”
Nam nói khi vừa đi xuống từ trên xe. Một chiếc loa cầm tay màu trắng được anh đeo chéo trên người.
Mọi người sẽ có một buổi cắm trại ngoài trời nên chuẩn bị sẵn vài thùng bia để uống.
“Ừ, để đó cho anh. Này, Hoàng, Khải, mấy đứa nhóc bên kia nữa, đến giúp một tay nào!”
“Ok bro, em đến đây!”
Khải nhanh nhảu chạy đến.
“Này, Hạo với Gia vẫn chưa đến à?”
Lam vừa chuyển mấy tấm trải du lịch vừa hỏi.
“À, hai người đó ghé mua hộp dụng cụ sơ cứu y tế, chắc là sắp đến rồi đấy!”
Nam đáp ngắn gọn.
Vừa dứt lời, Nam đã thấy Hạo và Gia đang kéo vali đi đến từ phía xa. Trên tay mỗi người là một hộp sơ cứu màu đỏ.
“Đến rồi đấy à?”
Nam lên tiếng rồi chạy đến nhận lấy hai hộp sơ cứu.
“Ừ.”
Hạo đáp: “Mọi chuyện thế nào rồi, có cần tao giúp gì không?”
“Vậy mày với Gia cho hành lý vô gầm xe rồi chuyển tiếp mấy túi đựng dụng cụ ăn một lần nhé. Tao để nó ở bên kia kìa.”
“Được, cứ để tụi tao làm cho.”
Các thành viên của Hometown mỗi người làm một việc nên rất nhanh đã chuyển hết những món đồ cần thiết lên xe. Sau đó, mọi người lần lượt lên xe ổn định chỗ ngồi. Nam ngồi chung với Quốc, Vân ngồi chung với Lam và Gia ngồi chung với Hạo. Đúng 4 giờ, chiếc xe du lịch lăn bánh, tiến thẳng đến thành phố D.
Từ thành phố B đến thành phố D mất khoảng hơn bốn tiếng chạy xe. Sau sự ồn ào và náo nhiệt ban đầu, hầu hết mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ.
Hạo chống một tay lên bệ cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Trời vẫn chưa sáng và đường thì rất vắng. Ngắm cảnh được một lúc thì anh nhìn sang người đang tựa đầu ngủ say trên vai mình mỉm cười. Mấy hôm nay, công việc của Gia khá bận rộn, không có thời gian nghỉ ngơi nhiều nên vừa lên xe là cậu đã ngủ thϊếp đi. Hạo không cầm lòng được nên nhẹ nhàng đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc người ngồi cạnh. Khi đó, anh đã hy vọng rằng khoảnh khắc này có thể kéo dài thật lâu, thật lâu.
Hơn 8 giờ sáng, xe du lịch của Hometown dừng lại trước cổng một khách sạn ở thành phố D. Mọi người lần lượt nhận phòng rồi mang hành lý lên phòng nghỉ ngơi. Nam lấy lý do muốn ôn lại kỷ niệm thời đại học nên cứ nằng nặc đòi ngủ chung phòng với Gia, hết cách nên Hạo chỉ đành kéo vali vào phòng của Quốc ở bên cạnh.
Cả đoàn sẽ dùng bữa trưa tại khách sạn, buổi chiều mọi người sẽ cùng đến viếng một ngôi chùa ở ngoại ô thành phố.
oOo
Ở lần xuyên không đầu tiên, cô gái được vị sư trụ trì của một ngôi chùa giúp đỡ, cho cô tá túc lại nơi này.Tình cờ đây chính là ngôi chùa mà mẹ chàng họa sĩ rất thường hay đến để cầu bình an cho anh. Thi thoảng anh cũng sẽ đi theo mẹ, và hôm nay là một ngày như thế.Cách đây vài năm, chàng họa sĩ bị chẩn đoán mắc một chứng bệnh nan y. Từ khi đó, đối với anh, có thể tỉnh dậy vào mỗi buổi sáng đã là một ân huệ to lớn.Hôm nay, tài xế của gia đình đưa anh và mẹ đến chùa từ sớm. Sau khi lễ Phật, mẹ chàng trai vào bên trong tiếp chuyện với sư trụ trì còn anh thì đi loanh quanh ra khu vườn cuối khuôn viên chùa, nơi có một bức tượng Phật được tạc vào vách đá.Khi băng ngang qua con đường mòn trồng đầy hoa ban, chàng trai vô tình nhìn thấy một cô gái đang ngồi cặm cụi vẽ tranh. Nhìn trang phục cô mặc, anh nghĩ có lẽ cô cũng là một khách hành hương.“Không ngờ cũng có người đến lễ Phật sớm như mẹ mình.”Vì tò mò, chàng trai đã tiến đến bắt chuyện với cô gái.oOo
Một trong những điểm nổi bật của thành phố D là các ngôi chùa có niên đại lâu đời cùng với những lối kiến trúc độc đáo của nó.
Ngôi chùa mà mọi người đến hôm nay được xây dựng cách đây hơn 200 năm giữa một rừng hoa ban mọc trên sườn đồi. Thời gian này vừa hay lại là mùa hoa ban nở nên ngay từ phía xa xa, ta có thể thấy những mái ngói cổ xưa len lỏi trong những tán cây đầy hoa trắng. Khung cảnh ấy khiến bất kỳ ai cũng phải lưu luyến cả đời. Trong khuôn viên chùa còn có một bức tượng phật khổng lồ được tạc trên vách đá từ khi chùa được xây dựng.
Đây cũng là một trong những địa điểm Hometown muốn đưa vào bộ phim điện ảnh sắp tới của mình, nơi mà nữ chính tìm đến để được bảo vệ khi xuyên không về quá khứ và là nơi đầu tiên cô gặp gỡ nam chính.
Xe du lịch của Hometown dừng trước cổng chùa vào khoảng xế chiều. Bây giờ không phải mùa du lịch nên không có quá nhiều khách đến viếng. Cả đoàn sẽ có ba tiếng ở đây sau đó sẽ về lại thành phố dùng bữa tối.
Vừa xuống xe, Nam và Quốc đã kéo nhau chạy mất tích.
“Tôi muốn vào chùa thắp nhang trước rồi mới đi tham quan.”
Gia quay sang nói với Hạo, người đang đi cạnh mình.
“Cho em đi chung nữa.”
Vân ở phía sau nghe thấy thì nhanh nhảu chạy lên đi cạnh Gia.
“Vậy đi thôi.”
Người đáp lời là Hạo.
Ba người tiến vào chính điện của chùa. Không khí trang nghiêm của chính điện khiến những ai bước vào đều bất giác giữ im lặng. Hạo, Gia và Vân quỳ trên những tấm đệm được đặt trước bệ thờ.
Thắp nhang xong, vừa ra khỏi chính điện thì Lam và Ly đã kéo Vân đi chụp ảnh, chỉ còn lại Hạo và Gia.
“Cậu muốn đi xem bức tượng Phật được tạc vào vách núi không? Hình như nó nằm ở phía cuối khuôn viên chùa đấy.”
Lời nói của Hạo có chút ngập ngừng.
“Được thôi.”
Gia mỉm cười gật đầu.
Hai người vòng ra phía sau chính điện, đi dọc theo một con đường trồng đầy hoa ban. Bức tượng Phật nằm ở cuối con đường này.
“Cậu tin vào tâm linh à?”
Hạo vừa đi vừa hỏi.
“Cũng không hẳn, chỉ là khi người ta muốn cầu xin một điều gì đó thì tự nhiên sẽ tin thôi.”
Gia nhẹ nhàng đáp.
“Vậy... cậu đã cầu xin điều gì vậy? Chuyện tình cảm à?”
“Không, chỉ là cầu bình an cho bố mẹ thôi.”
Gia ngước nhìn những tán cây nở đầy hoa: “Còn chuyện tình cảm, tôi tin rằng đến lúc thì nó sẽ đến thôi.”
Dứt lời, cậu nhìn sang bên cạnh, bắt gặp ánh mắt của Hạo đang nhìn về phía mình.
Cuộc trò chuyện dừng lại tại đó. Suốt đoạn đường tiếp theo, tuy không ai nói với ai câu nào nhưng bầu không khí lại hòa hợp một cách kỳ lạ.
“Đến rồi.”
Hạo cất lời khi nhìn thấy bức tượng Phật dần xuất hiện trong tầm mắt.
Tượng cao khoảng 10 mét với dáng đứng đầy uy nghiêm nhưng khuôn mặt lại rất từ bi. Ánh mắt của tượng Phật nhìn thẳng về phía chính điện và hồ nước ở trước chùa.
“Đẹp thật!”
Giọng của Gia không lớn nhưng vừa đủ để cậu và Hạo nghe được.
“Đúng là đẹp thật!”
Một cơn gió bất chợt thổi qua, mang theo những cánh hoa ban trắng muốt tựa như tuyết.
Không biết qua bao lâu, hai người nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Anh Hạo, anh Gia, thì ra hai anh ở đây à. Chuẩn bị về được rồi đấy ạ.”
Vân từ đằng xa chạy đến.
“Ừ.”
Gia bỗng nghĩ đến điều gì đó: “Mình chụp cùng nhau một tấm ảnh rồi về được không?”
“Được thôi, nghe cậu cả đấy.”
Hạo nói với giọng trêu đùa.
“Vậy hai anh đứng vào đi, em chụp cho nhé.”
Vân giơ chiếc máy chụp ảnh đang đeo trước ngực lên.
“Đứng gần vào một chút đi, ở giữa hai anh còn có ai đứng nữa à?”
Vân vừa căn góc chụp vừa nói.
“Rồi, rồi, như thế này đã được chưa?”
Hạo chầm chậm nhích về phía Gia.
“Được rồi ạ. Em đếm nhé, một, hai, ba!”
Tách!
“Vân, đến đây chụp chung đi!”
Gia vẫy tay gọi.
“Dạ được!”
Vân chạy đến đứng giữa Hạo và Gia, đưa ống kính máy ảnh về phía ba người: “Một, hai, ba!”
Tách!