Mọi người giải tán khi đã quá nửa đêm.
Hạo về đến nhà thì nằm phịch xuống giường. Sữa Bò nhảy lên nằm cạnh anh.
Vốn dĩ, khu hoạt động chủ yếu của Hạo là khu Phim ảnh, live game chỉ là một cách để anh giải trí nhưng sau khi nghe Gia nói cậu sẽ tham gia khu Trò chơi, Hạo cũng bắt đầu live game thường xuyên hơn và hầu như lần nào anh cũng đều sẽ kéo Gia tham gia cùng mình. Đôi khi, Gia cũng sẽ chủ động mời Hạo live cùng. Tất nhiên là Hạo luôn đồng ý dù đôi khi anh còn không kịp nghe rõ Gia mời mình chơi game gì. Hai người live cùng nhau nhiều đến mức mà những khi chỉ live một mình, Hạo cứ cảm giác như thiếu đi điều gì đó.
Có một hôm, Hạo đang lướt các video trên For You để tìm linh cảm thì anh vô tình xem được video của anh và Gia. Tuy chỉ là một video tổng hợp hình ảnh hai người live chung với nhau nhưng Hạo đã xem đi xem lại tận ba lần, sau đó còn nhấn nút lưu lại video đó vào bộ sưu tập của mình trên For You. Vì lý do này nên khi nãy Vân mở đoạn video kia lên, Hạo bất ngờ vì thấy Vân cũng xem video couple của mình thì ít mà cảm thấy chột dạ thì nhiều nên mới phản ứng như vậy.
Chắc là không ai nhìn ra đâu nhỉ?
Không biết từ khi nào, Hạo đã bắt đầu quen với việc Gia xuất hiện trong phòng stream của mình. Những lúc Gia live stream về Toán hay live stream với những streamer khác, chỉ cần có thể, anh đều sẽ mở phòng stream của Gia lên để xem. Nhìn thấy Gia vui vẻ, anh cũng vui vẻ theo, nhìn thấy Gia khóc, anh cũng sẽ rất đau lòng. Đôi khi, anh còn tặng quà cho Gia nữa. Từng có lần vì anh tặng món quà đắt tiền nhất mà sau đó Gia đã nhất quyết mời anh đi ăn một bữa vì cậu thấy ngại. Khi đó, Hạo thấy Gia thật đáng yêu.
Có một dạo công việc trong studio rất bận, bận đến mức có khi cả ngày Hạo chỉ ăn mỗi một bữa khiến anh gầy đi trông thấy. Chính trong thời gian này Gia đã bắt đầu mua bữa sáng cho anh và ngồi đó nhìn anh ăn hết mới chịu rời đi. Sau vài lần thì mọi thứ chuyển từ Gia nhìn Hạo ăn sang cả hai cùng nhau ăn. Có khi thì hai người hẹn nhau ở quán nào đấy, ăn sáng xong thì cùng đến studio, có khi thì Gia sẽ mua thức ăn mang đến, có khi Gia sẽ tự tay mình nấu bữa sáng cho cả hai. Hạo không có thói quen ăn sáng nhưng lại rất mong chờ mỗi buổi sáng Gia gõ cửa văn phòng mình và nói: “Ăn sáng thôi nào!”
Hạo nhớ Gia từng nói sức khỏe của cậu ấy từ nhỏ đã không được tốt nên cậu ấy luôn chăm chỉ rèn luyện cơ thể. Điều này ngược lại hoàn toàn với Hạo, ngoài việc thỉnh thoảng bị Nam lôi đi chơi bóng rổ cùng thì hầu như anh rất ít khi vận động, thậm chí là rất ít khi ra khỏi nhà. Anh thường thầm cảm thấy may mắn vì cơ thể mình không dễ mập nếu không chắc anh đã thành một ông chú bụng to rồi. Có điều dạo gần đây, ngoài việc chơi bóng rổ, đôi khi anh còn đến phòng gym. Gia luôn là người kéo anh đến đấy, cậu nói rằng ít nhất thì anh sẽ không cảm thấy quá mệt mỏi những lúc làm việc liên tục.
Cứ như vậy, Gia xuất hiện trong cuộc sống của Hạo càng lúc càng nhiều nhưng anh không những không thấy phiền phức mà ngược lại, anh còn mong chờ những khoảng thời gian được ở cạnh Gia. Hạo nghĩ mình biết cảm giác này là gì, đó là cảm giác khi thích một ai đó.
Hạo là một người có suy nghĩ khá thoáng trong chuyện tình cảm. Với anh, chỉ cần hai người có tình cảm với nhau là được, chuyện giới tính không phải chuyện quan trọng. Vậy nên anh rất nhanh chóng chấp nhận việc mình thích Gia. Chỉ là anh không biết Gia có cảm giác thế nào với anh, nếu anh nói với cậu thì cậu sẽ chấp nhận chứ, nếu lỡ cậu ấy không có ý gì với anh thì chẳng phải đến cả việc làm bạn cũng không thể nữa hay sao?
Hạo đã suy nghĩ chuyện này được một thời gian rồi.
“Hây!”
Hạo thở dài. Sữa Bò đang nằm cạnh nghe thấy thì xoay mặt sang phía anh và kêu một tiếng: “Meo.”
“Sữa Bò, ba nên làm gì bây giờ nhỉ?”
Anh vừa nói vừa xoa đầu đứa con trai.
“Meo.”
Sữa Bò lại kêu lên với khuôn mặt ngơ ngác.
“Hây!”
Hạo lại thở dài một lần nữa.
oOo
Vài tuần sau đó.
Nhóm bốn người Hạo, Nam, Gia và Vân đang ngồi nói chuyện tại khu nghỉ ngơi của Hometown vào giờ nghỉ trưa.
“Đi du lịch?”
Gia ngạc nhiên nhìn Hạo.
“Nói chính xác thì là đi team-building. Mỗi năm, studio đều sẽ tổ chức một chuyến đi như thế này cho mọi người.”
Hạo từ tốn giải thích với Gia.
“Vậy năm nay mình đi đâu vậy?”
“Thành phố D. Dạo này ở thành phố B khá nóng nực nên tôi nghĩ nên cho mọi người đi đâu đó mát mẻ một chút.”
“Nghe được đấy, mùa này nhiệt độ ở đấy chỉ tầm 20 độ C thôi, nơi lý tưởng để tránh nóng đấy. Tôi sẽ mang theo mấy cái áo len.”
“Vậy là cậu quyết định đi đúng không?”
“Tất nhiên!”
Gia vui vẻ nói. Hạo nghe được câu trả lời của Gia thì khẽ nở một nụ cười.
“Hai người cũng đi đúng không?”
Gia nhìn sang Nam và Vân đang ngồi ở đối diện.
“Tất nhiên là đi chứ ạ. Du lịch miễn phí một năm chỉ có một lần thôi, sao có thể không đi chứ?”
Vân lém lỉnh trả lời.
“Tao cũng sẽ đi. Kịch bản mới bọn tao chọn bối cảnh là thành phố D nên nhân cơ hội này tao với Vân sẽ đi khảo sát một vài địa điểm để đưa vào kịch bản luôn.”
Nam đặt ly cà phê trên tay xuống rồi trả lời.
“Phải rồi, nội dung kịch bản lần này thế nào vậy? Tôi nhớ là chủ đề tình yêu kết hợp với kỳ ảo đúng không?”
“Đây, ý tưởng lần này là của Vân đưa ra đấy.”
Nam làm động tác búng tay về phía Vân, ra hiệu cho cô nói.
“Nội dung chính của kịch bản sẽ là thế này.”
Vân lập tức ngồi thẳng lên, nghiêng người về phía trước.
“Một cô gái là sinh viên ngành Mỹ thuật đi du lịch đến thành phố D để xem triển lãm nghệ thuật. Tại đây, cô nhìn thấy bức tranh của một vị họa sĩ trẻ đã sống cách đây khoảng 100 năm, bức tranh đó vẽ hình ảnh của một cô gái có vẻ ngoài khá giống cô. Do tò mò, cô đã tìm thử tên của vị họa sĩ trên mạng và biết được anh xuất thân trong một gia đình giàu có ở thời điểm đó tại thành phố này. Căn nhà của anh khi đó hiện nay đang được hậu duệ của gia đình trông coi và mở cửa cho mọi người tham quan.”
“Cô gái đến nơi và được người phụ trách ở đó tặng một món quà. Đó là một chiếc hộp gỗ, bên trong là một cây trâm gỗ với đầu trâm được đính đá hình hoa tường vi. Có điều, những cánh hoa đã rơi ra và không còn nằm trên nhụy hoa nữa. Khi trở về khách sạn, một thôi thúc vô hình nào đó đã khiến cô búi tóc mình lên bằng cây trâm đó và thế là cô xuyên về quá khứ. Ở đó, cô gái gặp chàng họa sĩ và hai người nảy sinh tình cảm với nhau.”
“Có năm cánh hoa tường vi, tương ứng với năm lần xuyên không. Thời gian trở về hiện tại của mỗi lần sẽ không giống nhau, và thời gian giữa hiện tại và quá khứ cũng khác nhau. Tức là cho dù cô gái ở quá khứ vài tháng thì ở hiện tại có thể chỉ mới một đêm trôi qua.”
Vân hào hứng nói về kịch bản của mình. Cô đã mất rất lâu để nghĩ ra câu chuyện này.
“Quao, nghe thú vị thật.”
Gia vỗ tay khen ngợi: “Vừa nghe thôi mà anh muốn xem phim rồi đấy.”
“Thật ạ? Cảm ơn anh!”
Vân nở nụ cười rạng rỡ.
“Ý tưởng này đúng là rất thú vị, tôi cũng thích ngay khi nghe đấy. Nhưng vẫn phải chờ xem bản thảo hoàn chỉnh thế nào thì mới khen được.”
Hạo nhìn Vân nói nửa đùa nửa thật.
“Hãy đợi đấy!”
Vân nheo mắt, ra vẻ nguy hiểm nhìn về phía Hạo.
Cả bọn bị hành động này làm cho bật cười.
“Còn cái kết thì thế nào? Chàng trai và cô gái đến từ hai thời đại khác nhau, vậy sau khi kết thúc năm lần xuyên không, họ còn gặp được nhau không?”
“Em vẫn chưa quyết định được vì em cảm thấy gặp lại hay không gặp lại đều có cái hay riêng cả.”
“Tao thì thiên về cho hai người gặp lại nhau. Nhưng cách để gặp lại thì cần phải suy nghĩ thêm.”
Nam nói.
“Ví dụ như sau khi trở về nhà, một thời gian sau, cô gái gặp được một người có vẻ ngoài giống chàng trai tại một buổi triển lãm tranh nào đó, hai người nhìn nhau và kết phim ở đó. Kiểu một dạng kết mở ấy, để người xem tự tưởng tượng về câu chuyện sau đó của họ.”
“Ừm, nghe hay đấy.”
Gia gật gù.
“Cứ từ từ suy nghĩ đi, dù sao cũng còn thời gian mà.”
Hạo nhấp một ngụm cà phê.
“Ừ, bọn tao biết rồi.”