Reng! Reng! Reng!
“Em ra ngay đây!”
Vân đặt mấy đôi đũa đang cầm trên tay xuống rồi chạy về phía cửa. Người đang đứng bên ngoài là Hạo, Gia và Nam, trên tay mỗi người là một túi đồ lớn.
“Mấy anh đến đúng lúc luôn đấy.”
Vân vừa đóng cửa lại vừa nói: “Em dọn bàn xong rồi, đang chuẩn bị nấu nước lẩu đây.”
“Bọn anh mua được nhiều thứ hay ho lắm, có tàu hủ cá phô mai mà mày thích nữa đấy!”
Hạo vừa nói vừa đặt túi đồ của mình lên bàn rồi quay sang lấy túi đồ trên tay Gia đặt lên bàn. Nam đứng cạnh đó thấy vậy thì trợn mắt một cái rồi tự mình dọn đồ.
“Nấu hai loại nước lẩu nhỉ?”
Nam nhìn mấy gói nước cốt lẩu nằm la liệt trên bếp.
“Dạ đúng, lẩu tê cay với lẩu cà chua.”
Vân đáp trong lúc đang cúi người tìm cái nồi hai ngăn của mình. Cô vừa mua nó cách đây không lâu để chuẩn bị cho bữa tiệc này.
“Ok, vậy bây giờ tao với Gia chuẩn bị nguyên liệu nấu nước lẩu. Nam, mày đi rửa mấy bó rau đi, còn Vân thì bày thịt với viên nhúng lẩu ra đĩa.”
“Ok!”
Hạo bắt tay vào việc nấu nướng, những người khác cũng nhanh chóng làm việc của mình.
Cả bọn không mất quá lâu cho việc chuẩn bị, chưa đến 30 phút là mọi thứ đã xong. Bây giờ chỉ cần chờ nước lẩu sôi là có thể cho thức ăn vào rồi.
“Được rồi, pha nước chấm thôi nào.”
Nam hăng hái đi đến chỗ để gia vị trên bếp.
“Ớt xay với rau thơm Gia để trên bàn đấy, ai ăn bao nhiêu thì cứ lấy nhé, hết thì Gia xắt thêm, trong tủ lạnh còn nhiều lắm.”
Gia vừa rửa tay vừa nói.
“Mày lại định ăn ớt thay đồ ăn đấy à?”
Nam nói khi thấy chén nước chấm đỏ chói của Hạo. Anh biết thằng bạn của mình đã đạt đến “cảnh giới vô địch” của việc ăn cay nhưng anh vẫn chẳng thể quen được với chuyện này.
“Ít nhất thì tao không vừa ăn cay vừa uống trà sữa.”
Hạo lơ đãng trả lời.
“... Mày nói cũng đúng.”
“Hửm? Em định đặt trà sữa này, có ai muốn uống không?”
Vân cảm thấy có người nhìn mình thì rời mắt khỏi điện thoại.
“Cho anh một ly như cũ nhé. Còn hai người này thì không cần đâu, hai cậu ấy uống bia.”
Gia khẽ đánh vào vai của Hạo rồi nhẹ nhàng trả lời Vân. Hạo bị đánh thì quay sang nhìn Gia rồi lè lưỡi làm mặt quỷ.
“Dạ được!”
Nước lẩu sôi lên ùng ục, các món nhúng lẩu được lần lượt cho vào. Khi nồi lẩu sôi lại lần nữa thì trà sữa cũng được giao đến.
“Nào, chúc mừng quyển sách đầu tay của bé Vân bán được 200 000 bản!”
Gia mở đầu bằng việc nâng ly trà sữa lên, những người còn lại cũng hưởng ứng theo.
“Chúc mừng nhé!”
“Cảm ơn các anh!”
Khói bốc lên nghi ngút từ nồi lẩu đặt ở giữa bàn, mùi thơm tỏa ra khắp nhà. Nhóm bốn người vừa ăn vừa trò chuyện. Hạo liên tục gắp thức ăn vào bát của Gia, Gia cũng không có vẻ gì là lạ lẫm với hành động này. Hạo gắp bao nhiêu thì cậu ăn cho bằng hết.
Nói một lúc thì cả bọn nói đến chuyện kịch bản của Hometown.
Sau thành công của bộ phim ngắn “Mơ”, Hometown đã tiếp tục sản xuất thêm một bộ phim ngắn và cũng rất thành công nên ngày càng có nhiều nhà đầu tư ngỏ ý muốn hợp tác. Nhân cơ hội đó, Hạo đã quyết định lên kế hoạch sản xuất một bộ phim điện ảnh. Và trọng trách viết kịch bản cho bộ phim này được giao cho Nam và Vân.
“Ừ mà, vụ kịch bản thế nào rồi?”
Hạo vừa hỏi vừa gắp viên bò viên vào bát của Gia.
“Bạn thân yêu, hôm nay là ngày nghỉ, có thể nào đặt công việc qua một bên được không?”
Nam dừng đũa, nhìn Hạo với ánh mắt "thù ghét".
“Đúng! Phản đối làm việc vào ngày nghỉ!”
Vân ngồi cạnh đó giơ tay tỏ ý đồng tình.
“Thì coi như tán gẫu thôi, kiểu như tụi bây có ý tưởng gì về chủ đề hay cốt truyện này kia chưa? Biết đâu nói trong lúc thoải mái thế này lại có ý tưởng gì hay ho thì sao?”
Hạo tiếp tục gắp viên tàu hủ phô mai vào bát của Gia.
“Hừm... cũng được.”
Nam uống một ngụm bia: “Bọn tao định chọn chủ đề tình yêu để dễ tiếp cận khán giả nhưng hướng đi cụ thể thì vẫn chưa định được.”
“Tình yêu à? Có đơn giản quá không?”
Gia vừa ăn vừa hỏi.
“Đề tài này nghe thì đơn giản nhưng để viết được một câu chuyện hay, thu hút người xem thì không dễ đâu vì nó được khai thác rất nhiều rồi.”
“Hơn nữa, bọn em muốn kịch bản lần này pha thêm một chút kỳ ảo nên đúng là đã khó càng thêm khó.”
Vân ra vẻ thở dài nhưng tay vẫn không quên cho thức ăn vào miệng.
“Tình cảm kết hợp với kỳ ảo? Ý tưởng này thú vị đấy chứ!”
Gia hào hứng nói rồi quay sang Hạo: “Cậu còn nhớ phần game ‘Missed You’ của Blue Star không? Câu chuyện đó cũng là tình cảm kết hợp với kỳ ảo đấy. Đúng là để lại ấn tượng sâu sắc thật.”
“Đúng rồi, mấy hôm trước em xem được trên For You một video fanmade có cốt truyện thú vị lắm.”
Vân đột nhiên đập nhẹ tay xuống bàn.
“Hai nhân vật chính yêu nhau nhưng vì thân phận cách biệt mà không thể đến với nhau. Sau khi chết đi hai người đầu thai nhưng lại đầu thai ở hai thời đại khác nhau, mỗi người đều cố gắng đi tìm người kia ở thời đại của mình. Cuối cùng, nhờ một món đồ vật mà hai người liên lạc được với nhau và một trong hai người tìm được cách để đến thời đại của người kia.”
“Nghe hay đấy. Mày còn giữ video đó không, mở lên xem thử nào.”
Nam vỗ vai Vân.
“Còn thì còn đấy, nhưng mà...”
Vân bỗng khựng lại, đưa mắt nhìn về phía Hạo và Gia.
“Gì đấy?”
Hạo ngờ vực hỏi.
“... Mấy anh xem rồi sẽ hiểu thôi.”
Vân nói rồi vội chạy đi lấy chiếc ipad của mình và mở đoạn video lên.
Đoạn video khá ngắn, chỉ dài khoảng 5 phút. Nhân vật chính trong đoạn video này chính là Hạo và Gia.
“Cứ tưởng chuyện gì, video ghép cặp thôi mà.”
Nam thản nhiên nói sau khi xem xong: “Cơ mà cốt truyện đúng là thú vị thật đấy, khả năng cắt ghép của người này cũng tốt thật.”
“Em cũng thấy vậy! Cao thủ luôn ẩn mình trong dân gian mà.”
Vân thấy có người hưởng ứng với mình thì mặc kệ luôn hai vị chính chủ đang ngồi đối diện.
“...”
“Anh không biết là mày cũng xem mấy cái này đấy.”
Hạo nhìn sang Vân rồi lại nhìn sang Gia. Ánh mắt anh và Gia vô tình va vào nhau. Cả hai ngại ngùng vội nhìn sang chỗ khác rồi đưa tay cầm ly nước lên uống, động tác nhìn rất cứng nhắc.
“Cũng xem? Mày từng xem rồi à?”
Nam, con người được mệnh danh là “cây ăng-ten sống” của Hometown, ngay lập tức bắt được tần số lạ.
Vân và Gia ngạc nhiên nhìn sang Hạo.
“Gì chứ? Không, không phải.”
Hạo bối rối giải thích: “Ý tao... ý tao là tao biết người hâm mộ hay cắt ghép dạng video này lắm nhưng không ngờ là có ngày chuyện này lại rơi xuống đầu mình. Càng không ngờ là nhỏ em mình cũng thích xem kiểu video này.”
“À, là vậy sao?”
“Ừ, là vậy đó. Mấy video kiểu này là chuyện thường trong ngành mình mà.”
Hạo vừa nói vừa hất hất cằm, cố ra vẻ bình thường.
Dứt lời, Hạo lại chột dạ nhìn sang Gia. Ánh mắt hai người lại va vào nhau, hai người lại cùng đưa tay lấy nước uống một lần nữa. Vân và Nam nhìn thấy thái độ rồi động tác uống nước đồng bộ của hai người thì cũng nhìn nhau, cố gắng kéo khóe miệng của mình xuống.
“Về lại chủ đề chính nào.”
Hạo hắng giọng, nhanh chóng đổi chủ đề: “Cốt truyện này khá thú vị đấy, mọi người thử phát triển kịch bản theo hướng này xem sao.”
“... Được.”
“... Dạ.”
Nam và Vân đáp gần như đồng thời, trong lòng thầm nghĩ cách chuyển chủ đề này đúng là chẳng mượt chút nào cả.