Phiên ngoại 2: Hình như có điều gì đó kỳ lạ

Dạo gần đây Gia đang có ý định chuyển nhà. Căn chung cư hiện tại của cậu hơi xa một chút so với Hometown nên cậu muốn tìm một nơi gần hơn. Vậy là Gia nói chuyện này với mọi người trong studio và nhờ mọi người để ý giúp mình.

“Mày ngồi chờ tao một chút, tao đi pha ly cà phê.”

Hạo vừa định ra khỏi phòng thì thấy Nam mở cửa bước vào. Hôm nay anh có hẹn với Nam và Vân để bàn về chuyện kịch bản mới.

“Ok!”

Nam ngồi xuống ghế và đưa tay cầm lấy đồ chặn giấy bằng sứ hình con mèo trên bàn của Hạo để nghịch.

“Bạn tôi, đúng là một con sen chính hiệu mà.”

Sau khi nghịch chán chê, Nam đặt đồ chặn giấy đó về vị trí cũ. Lúc này, vài dòng chữ của tờ giấy nằm trên cùng đã thu hút sự chú ý của anh. Trên đó ghi chi chít thông tin về một vài căn hộ cho thuê. Thậm chí, một vài chỗ như hướng ban công, giá thuê phòng còn được dùng bút highlight đánh dấu.

Nam đang đọc dở thì cửa phòng Hạo vang lên tiếng gõ cửa. Người đến là Vân.

“Có mỗi mình anh thôi ạ?”

“Thằng Hạo đi pha cà phê rồi.”

“Vậy mình đợi thôi.”

Vân nói rồi ngồi xuống cái ghế bên cạnh Nam.

“Cho em xem cái này.”

Nam nói rồi đưa tờ giấy anh vừa tìm được cho Vân.

“Gì thế ạ?”

Vân nhận lấy tờ giấy và đọc một lượt: “Anh Hạo định chuyển nhà ạ?”

“Không biết nữa, anh không nghe nó nói gì cả.”

Nam lắc đầu.

Cửa phòng lại mở ra một lần nữa. Hạo trở lại phòng với ly cà phê đá trên tay.

“Mày định chuyển chỗ ở à?”

Nam huơ huơ tờ giấy lên trước mặt Hạo.

“À... không. Tao hỏi giùm cho bạn thôi.”

Hạo trả lời hơi ngập ngừng. Không hiểu sao anh có cảm giác mình vừa bị nắm thóp.

“Anh hỏi cho anh Gia ạ?”

“À... Ừ.”

“Vậy mày nói với nó chưa? Sao tao thấy nó mới hẹn với anh Văn đi xem nhà ở gần khu anh ấy ở kìa?”

“Vậy à?”

Giọng Hạo có chút thất vọng.

“Nếu cậu ấy tìm được nhà rồi thì thôi vậy. Chung cư chỗ tao vừa hay có vài căn trống đang tìm người thuê nên tao hỏi thử ấy mà. Tao không có ý gì đâu, chỉ là tiện thể hỏi giúp thôi ấy mà, đồng nghiệp với nhau cả, lại còn là bạn bè thân thiết nữa. Bạn bè giúp đỡ nhau không có gì lạ mà đúng không?”

“... Ừ, tao biết rồi. Thật ra, mày không cần giải thích với tụi tao nhiều vậy cũng được.”

Nam và Vân ngơ ngác nhìn nhau khi Hạo tuôn một tràng dài.

“...”

“Tụi bây tới là để bàn về kịch bản mà đúng không? Đâu, kịch bản như thế nào?”

Hạo nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Đánh trống lảng rõ ràng quá đó nha mày...”

Nam vẫn chưa tha cho bạn mình.

“Thật, chẳng mượt gì cả! Vốn dĩ em không nghĩ gì đâu nhưng phản ứng của anh khiến em thấy lạ lắm đó.”

Vân tiếp lời Nam.

“... Rồi bây giờ có bàn chuyện kịch bản không?”

“Ok, bàn kịch bản. Đây, về kịch bản mới...”

Nam và Vân nhìn nhau rồi cũng bắt đầu nói về chuyện kịch bản mới.

oOo

Sau khi rời khỏi phòng của Hạo, Nam và Vân đến khu nghỉ ngơi để tìm chút gì đó uống.

“Mày thấy phản ứng của thằng Hạo khi nãy lạ lạ không?”

Nam mở tủ lạnh lấy chai nước cam rót vào ly.

“Có, rất lạ nữa là đằng khác.”

Vân múc bột cà phê hòa tan cho vào ly rồi rót nước nóng vào khuấy đều.

“Anh hỏi cái này nhé, mày có thấy dạo gần đây Hạo với Gia có gì đó khác thường không?”

Nam cầm ly nước cam ngồi xuống bàn.

“Em cũng không chắc.”

Vân ngồi xuống đối diện Nam: “Dạo này em thấy hai anh ấy rất hay chơi game chung mà không rủ hai đứa mình ấy, kiểu chỉ hẹn riêng nhau thôi.”

“Chưa hết. Mày biết chuyện dạo gần đây Gia hay mua đồ ăn sáng cho Hạo không?”

“Em biết chứ. Mọi người ai cũng biết mà.”

“Thằng Hạo nó không có thói quen ăn sáng đâu. Trước đây anh có mua cho nó, mày biết nó trả lời sao không?”

Vân lắc đầu.

“Nó nói là sau này không cần mua nữa. Vậy mà bây giờ Gia mua được một thời gian mà vẫn chưa dừng nữa.”

“Ồ.”

“Bây giờ còn thêm chuyện tìm nhà giúp người ta nhưng nghe người ta tìm được rồi thì không nói cho người ta biết. Hơn nữa, mày để ý không, tờ giấy đó ghi rất chi tiết thông tin của mấy chỗ đó, giá thuê rồi ưu điểm, khuyết điểm. Thằng nhóc đó còn highlight lên nữa chứ.”

Nam nhíu mắt, tỏ vẻ nguy hiểm.

“Mày giúp bạn mày tìm nhà thì mày có ghi chép kỹ càng thế không?”

“Nói thật lòng thì... không!”

Vân trả lời. Hình như cô hiểu được ý Nam muốn nói là gì. Hai người bốn mắt nhìn nhau.