Quán cháo trắng không lớn, nó là một căn nhà nhỏ với một quầy món ăn kèm phong phú. Ngoài một vài bàn bên trong nhà, vỉa hè ngay trước cửa quán cũng có để vài ba cái bàn. Quán bán hai loại cháo là cháo trắng và cháo đậu đỏ với rất nhiều món ăn kèm khác nhau như thịt kho tiêu, cá kho tiêu, tôm rim, trứng vịt muối, củ cải muối, chà bông và món “thương hiệu” của quán – phá lấu ăn kèm với cải chua.
Nhóm bốn người chọn chỗ ngồi ở phía bên ngoài quán. Hạo và Gia gọi cháo trắng, còn Nam và Vân gọi cháo đậu. Cả bọn còn gọi thêm thịt kho tiêu, trứng vịt muối, tôm rim và một phần phá lấu lớn. Ngồi chưa bao lâu thì cháo và các món ăn kèm nóng hổi đã được mang lên, bốn người vừa ăn vừa trò chuyện.
“Từ từ nào.”
Nam ra hiệu mọi người đừng vội ăn rồi cầm ly trà nóng của mình đưa lên: “Phải chúc mừng trước rồi hẵng ăn chứ.”
Vậy là ba người còn lại cũng đưa ly trà của mình lên.
“Chúc mừng giải thưởng đầu tiên của Hometown!”
Giọng của bốn người không quá lớn nhưng có vài người xung quanh nghe được nên quay sang nhìn. Đường phố lúc này vẫn còn khá nhộn nhịp, ánh đèn xa hoa của phố thị vẫn còn sáng. Ở một góc trong thành phố xô bồ này, tại một quán cháo nhỏ, có những con người đang hoan hô cho thành công của mình.
“Wow! Đồ ăn ở đây ngon thật đó!”
Vân vừa ăn vừa tấm tắc khen.
“Đúng là ngon thật. Sao mày biết chỗ này hay vậy? Tao học chung với mày, ở đây làm việc cũng mấy năm mà không biết đấy.”
Gia nói rồi gắp một miếng thịt kho đặt lên muỗng cháo của mình.
“Đừng nói là cậu, đến tôi là dân gốc ở đây mà còn không biết chỗ này nữa kìa.”
Hạo đang ngồi cạnh Gia, anh dời ly trà của cậu sang gần chỗ mình một chút để cậu gắp thức ăn không bị vướng tay.
“Thấy tao giỏi chưa?”
Nam đắc ý nói: “Một đồng nghiệp cũ của tao chỉ đó. Lâu rồi không có việc ở khu này nên tao cũng quên mất.”
“Đi tham gia liên hoan phim xong rồi đi ăn, làm tao nhớ hồi còn đi du học ghê.”
Hạo nhớ lại chuyện cũ trước đây, khi anh còn đang học ở nước M.
“Cậu từng tham gia liên hoan phim à?”
Gia vừa ăn vừa hỏi.
“Cũng không phải là tham gia gì đâu. Lúc đó tôi học năm ba, thành phố chỗ tôi học có tổ chức một liên hoan phim quốc tế, tôi với đám bạn đi xem phim xong thì ghé cửa hàng tiện lợi ăn khuya. Khi đó tôi nói với tụi nó là sau này phim của tôi cũng sẽ tham gia liên hoan phim quốc tế, còn mạnh miệng tuyên bố sẽ đoạt được giải thưởng lớn nữa.”
“Hôm nay đã đạt được giải toàn thành phố rồi, em tin rằng chỉ một thời gian ngắn nữa thôi là phim của chúng ta sẽ vươn đến thế giới! Người khác thì em không biết nhưng em nhất định sẽ giúp anh!”
Vân vừa nói vừa nâng ly trà về phía Hạo: “Thần tượng, hãy để em giúp anh!”
Đêm khuya rồi, con bé lại bắt đầu nổi máu “thiếu niên nhiệt huyết” rồi đấy. Hạo cười bất lực nhưng vẫn đưa ly lên. Gia và Nam nhìn thấy cảnh đó cũng chỉ biết cười một cách bó tay. Họ đã quá quen với một Vân thế này rồi.
“Ưʍ... Tôi chỉ biết cậu học ở nước M thôi, cậu học ở trường nào vậy?”
Gia uống một ngụm trà rồi đặt ly xuống.
“Nó học ở trường J ở thành phố W.”
Nam cướp lời Hạo.
“Sao cơ?”
Gia ngạc nhiên dừng muỗng cháo trong tay lại rồi nhìn sang Hạo: “Tôi cũng từng học ở thành phố W đấy, tôi học ở trường W.”
“Cậu từng đi du học?”
Hạo cũng ngạc nhiên quay sang nhìn Gia.
Vân đang ngồi ở phía đối diện cũng dừng động tác ăn của mình lại để hóng chuyện.
“Tôi từng đi trao đổi một năm vào năm ba.”
Gia tiếp tục nói: “Lúc đó thành phố W có đăng cai một liên hoan phim quốc tế, tôi cũng có đi xem vài phim, mà chủ yếu là bị thằng bạn cùng phòng kéo đi thôi.”
“Liên hoan phim C đúng không?”
Hạo hỏi.
“Đúng rồi, là nó đó.”
Hạo và Gia ngẩn người nhìn đối phương.
“Ôi, y như trong tiểu thuyết luôn này.”
Vân chớp chớp mắt, cô nhớ lại mấy quyển tiểu thuyết tình cảm mình từng đọc: “Hai nhân vật chính đã từng có cơ hội gặp nhau nhưng vì lý do nào đó mà bỏ lỡ. Một thời gian sau, vì một dịp tình cờ mà hai người gặp được nhau, đến khi hỏi ra thì mới biết đã từng lướt qua nhau như vậy.”
“Lỡ ngạc nhiên rồi thì ngạc nhiên tiếp đi này. Tao nghĩ thằng Hạo chắc cũng nghĩ đến rồi.”
Đến giờ Nam mới lấy lại được bình tĩnh mà cất tiếng: “Gia, thằng Hạo từng thi đậu vào trường B đấy, chỉ là sau đó nó nhận được học bổng của trường J nên nó mới chọn đi du học.”
“Gì chứ?”
“Vậy là nếu anh Hạo không đi du học thì có khi hai anh đã gặp nhau từ hồi đại học rồi.”
Vân há hốc miệng nói.
“Cho dù có đi du học thì nếu tao biết hai đứa bây ở cùng một thành phố thì tao đã giới thiệu tụi mày làm quen nhau rồi.”
Nam ra vẻ tiếc nuối nói.
“Anh không biết à?”
“Không. Anh biết thằng Hạo học ở đâu, còn Gia anh chỉ biết nó đi nước M học thôi, anh không có hỏi gì nhiều.”
“Woa, đúng là tiểu thuyết rồi còn gì. Không, còn hơn tiểu thuyết luôn ấy chứ!”
Vân lại cảm thán thêm lần nữa.
“Quả nhiên, đã là định mệnh của nhau thì dù thế nào cũng sẽ gặp nhau.”
“Càng nói càng linh tinh rồi đấy. Ăn cháo, ăn cháo đi.”
Hạo xua xua tay, ra hiệu cho mọi người tiếp tục dùng bữa. Anh có cảm giác câu chuyện đang dần phát triển theo một hướng kỳ lạ nên lập tức lên tiếng ngăn lại.
Mọi người đổi một chủ đề khác và vừa ăn vừa trò chuyện như cũ. Chỉ là động tác ăn của Hạo và Gia hình như cứng nhắc hơn khi nãy một chút. Và thi thoảng, hai người còn len lén nhìn về phía nhau.
oOo
Sau khi ăn xong, mọi người quyết định bắt xe về nhà. Để tiện đường thì Nam và Vân đi chung một xe, Hạo và Gia đi chung một xe.
Xe dừng lại ở khu chung cư của Gia trước, cậu chào tạm biệt Hạo rồi mở cửa xuống xe. Chưa đi được bao xa thì cậu nghe thấy tiếng cửa xe mở rồi lại đóng.
“Gia, chờ một chút.”
Gia xoay người lại thì thấy Hạo đang đi về phía mình, chiếc xe taxi cũng chạy mất.
“Khi nãy tôi để ý thấy gần đây có một quán nước còn mở cửa, cậu có muốn uống chút gì đó cho ấm người rồi về không?”
“... Được thôi!”
Đây là một quán cà phê được mở 24/7 với thức uống chủ yếu là cà phê và một vài loại trà, trà sữa và các loại bánh ngọt. Bây giờ đã gần nửa đêm nhưng vẫn có khá nhiều khách trong quán, và hầu hết mọi người đều đang gõ phím một cách điên cuồng trên chiếc laptop của mình.
Hạo và Gia chọn một chiếc bàn gần cửa kính nằm trong góc quán. Hai người gọi hai ly trà sữa nóng.
“Cậu... có chuyện gì muốn nói với tôi à?”
Gia ngập ngừng mở lời. Có vẻ chuyện ở quán ăn khi nãy khiến bầu không khí giữa hai người có gì đó là lạ.
“À... Không... À, cậu đừng để ý mấy lời Nam với con bé Vân nói khi nãy nha. Hai người đó hay nói đùa lắm, cậu cũng biết mà.”
Hạo cười ngượng ngùng.
“À, không... Tôi không nghĩ gì đâu.”
Gia xua xua tay.
“Có điều tôi cũng ngạc nhiên lắm đấy, không ngờ chúng ta lại có duyên như vậy.”
Hạo cũng dùng hai tay xoay xoay ly trà sữa trên đĩa, khóe miệng anh hơi nhếch lên một chút.
“Đúng đấy, tôi và cậu đã lướt qua nhau đến tận hai lần.”
Gia nói: “Như phim luôn ấy nhỉ?”
“Ừ.”
“Mà này, cho dù cậu không biết tôi từng học ở thành phố W nhưng cậu biết tôi học trường B mà đúng không? Vậy là cậu cũng biết là ít nhất chúng ta đã từng suýt gặp nhau một lần?”
“À thì... Đúng là vậy.”
“Sao cậu không nói với tôi?”
“Vì lúc đó tôi không nghĩ gì nhiều. Dù sao chuyện vô tình gặp phải người cùng trường cũng không quá hiếm gặp.”
“Vậy bây giờ thì sao?”
Gia buột miệng hỏi.
“Hả?”
Lời ra khỏi miệng thì Gia mới ý thức được mình vừa nói gì. Cậu nhanh chóng chuyển ánh nhìn sang chỗ khác rồi đưa ly lên uống vài ngụm trà sữa.
“Khụ... khụ... khụ...”
Hạo ho khan vài cái: “Hôm nay trời có vẻ hơi lạnh nhỉ?”
“À... Ừ, gần cuối năm rồi mà.”
Trong phút chốc, Hạo và Gia không biết nên nói gì với đối phương nên chỉ ngồi im lặng cùng nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Đã hơn nửa đêm, sương bắt đầu xuống nhiều hơn, tạo thành một mảnh lụa mỏng bao trùm lên mọi vật. Đường phố vắng vẻ đi rất nhiều. Nhiều tòa nhà cao tầng đã xuống đèn, chỉ còn ánh đèn đường leo lắt, tạo một cảm giác thê lương khó tả. Trong quán, tiếng gõ phím vẫn vang lên đều đều trong không gian tĩnh mịch, thi thoảng lại có tiếng hoạt động của máy pha cà phê.
Mọi thứ trông có vẻ không chân thật lắm.