Chương 3.5: Hóa ra chúng ta đã từng gần nhau đến thế

Gia đã xem live stream từ lúc 4 giờ chiều. Cậu phải đợi một lúc lâu mới thấy Hạo và Nam bước ra thảm đỏ. Nhìn thấy Hạo trong bộ suit lịch lãm, Gia bất giác mỉm cười rồi nhanh tay nhất nút ghi lại màn hình. Trước đó, Hạo đã chụp gửi Gia hai chiếc cà vạt với hai màu khác nhau và hỏi cậu nên chọn cái nào. Gia nói cậu nghĩ màu xanh sapphire có vẻ thích hợp hơn. Và đúng như những gì Gia nghĩ, chiếc cà vạt màu xanh sapphire Hạo đang đeo kia thật sự rất hợp với bộ suit màu xám chồn đó.

Hạng mục “Phim ngắn xuất sắc nhất” được trao vào khoảng giữa buổi lễ. Khi nhìn thấy bộ phim của Hometown được nhận giải, Gia đã vội chộp lấy cậu nhóc Gừng đang nằm trong lòng mình mà xoa xoa cái đầu tròn của nó với tâm trạng vô cùng phấn khích.

“Đoạt giải rồi, đoạt giải rồi!”

Gừng đang nhắm mắt ngủ ngon lành thì bỗng bị hành động của Gia làm tỉnh giấc. Cậu nhóc không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn lên phía người ba đang vò đầu mình rất nhiệt tình kia.

Sau khi bình tĩnh lại, Gia vội vàng tắt máy tính rồi đi thay quần áo. Buổi lễ sẽ kết thúc vào khoảng 9 giờ, cậu muốn đến đó để chúc mừng Hạo ngay chứ không muốn phải đợi đến ngày mai. Tuy nhiên, sau khi thay đồ xong, Gia bỗng có cảm thấy có chút ngại ngùng khi nghĩ đến việc mình đến tìm Hạo một mình. Vậy là Gia bắt đầu suy nghĩ xem có thể rủ ai đi cùng.

“Bé Vân, bây giờ em có thời gian không?”

“Dạ có. Có chuyện gì ạ?”

Vân đang vừa xem lễ trao giải vừa ăn que cay thì thấy Gia gọi đến.

“Anh định đến chỗ tổ chức lễ trao giải gặp Hạo... với Nam. Em muốn đi chung không?”

“Ưʍ... Dạ được! Vậy anh em mình gặp nhau trước cổng nhà hát luôn nha.”

“Ok!”

Gia vui vẻ ngắt máy rồi chuẩn bị đến nhà hát.

Thời tiết vào những ngày cuối năm luôn se se lạnh. Gia mặc chiếc áo khoác dày đi đến trạm xe buýt. Sức khỏe của cậu từ nhỏ đã không được tốt, dù sau này có cố gắng chơi thể thao nhưng nếu để cảm lạnh thì vẫn sẽ rất phiền phức. Gia vừa đi đến trạm xe, vừa nghĩ đến việc bộ phim của Hometown đoạt giải, nghĩ đến việc công sức của mọi người được công nhận, nghĩ đến việc năng lực của Hạo được công nhận, nghĩ đến việc sắp được gặp Hạo... Cậu không thể nhịn được sự vui vẻ trong lòng mà luôn miệng mỉm cười, bước chân cũng có phần gấp gáp.

Không biết có phải là do tâm trạng của cậu đang rất tốt hay không mà Gia thấy khung cảnh đường phố hôm nay đẹp hơn mọi ngày, đến tấm áp phích quảng cáo cho buổi lễ trao giải ở trạm xe buýt mà cậu đã nhìn hơn một tháng nay cũng trông đẹp hơn rất nhiều. Cậu hít một hơi thật sâu, ngay cả không khí cũng mát mẻ, dễ chịu hơn không ít. Gia ngồi chờ một lúc vẫn chưa thấy xe buýt đến thì định lấy điện thoại ra nhắn tin hỏi Vân đã ra khỏi nhà chưa nhưng vừa mở giao diện nhắn tin lên thì cậu bỗng dừng lại.

“Mình vừa mới gọi cho em ấy đây thôi mà, đợi đến nơi rồi nhắn hỏi vậy.”

Gia tự mình lẩm bẩm rồi cất điện thoại vào túi. Khoảng năm phút sau, tuyến xe buýt đi nhà hát đến trạm. Gia vội vàng lên xe.

Bây giờ vừa hơn 8 giờ 30 một chút, xe buýt không quá đông người, Gia chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ gần phía trước đầu xe rồi ngồi xuống. Dọc đường đi, không ít những biển treo áp phích đang để hình ảnh của những bộ phim tham dự lễ trao giải năm nay. Xe chạy được một lúc thì Gia nhìn thấy áp phích của “Mơ”, năm người bạn khoác lấy vai nhau chạy về phía trước.

Sau khoảng 20 phút thì xe buýt dừng lại ở trạm dừng trước nhà hát thành phố B. Vừa xuống xe, Gia lập tức gọi điện thoại cho Vân, hỏi cô đã đến chưa. Vân nói rằng mình vẫn đang trên đường, có lẽ khoảng năm phút sau sẽ đến. Khi Vân đến nơi, cô thấy Gia đang đứng đợi ở trạm xe trước cổng nhà hát. Hai người đi sang quán cà phê đối diện ngồi chờ. Gia nhắn tin cho Hạo, nói rằng cậu và Vân đang chờ bên ngoài nhà hát, khi nào anh và Nam ra ngoài thì nhớ gọi cho hai người họ.

oOo

Buổi lễ trao giải kết thúc vào lúc hơn 9 giờ một chút nhưng các khách mời nán lại trò chuyện rồi chúc mừng nhau nên khi Hạo và Nam rời khỏi nhà hát thì đã gần 9 giờ 30. Cả hai theo dòng người đông đúc di chuyển ra khỏi nhà hát rồi đứng vào một góc đường để gọi điện thoại cho Gia và Vân. Có điều, khi Nam lấy điện thoại ra định gọi cho Vân thì đã bị Hạo cản lại.

“Sao vậy?”

“Hai người họ đang ở bên đó kìa.”

Hạo đưa tay chỉ sang bên kia đường.

Quán cà phê mà Gia và Vân ngồi có mặt tường hướng ra ngoài là cửa kính lớn chạm sàn sát trần, hai người còn chọn chỗ ngồi ngay cạnh cửa nên không khó để Hạo nhìn thấy. Vậy là Nam cất điện thoại vào rồi cùng Hạo đi sang quán cà phê.

Gia và Vân đang bàn luận về một nhà hàng bít tết mới được mở ở gần đây nên không để ý Hạo và Nam đã mở cửa bước vào quán và đang đi về phía mình.

“Sao hai người lại đến đây vậy?”

Hạo cất tiếng hỏi.

“Xong rồi à?”

Gia nghe giọng nói quen thuộc thì xoay người lại. Cậu có chút giật mình.

“Anh Gia nói là muốn mời hai người đi ăn mừng ngay hôm nay nên rủ em tới cùng đấy.”

Vân tươi cười nói.

“Bạn yêu, tao yêu mày quá!”

Nam ngồi xuống bên cạnh chỗ của Gia, chồm người sang ôm lấy cậu: “Đúng lúc tao đang đói luôn này.”

“Vậy cậu định mời cả bọn đi ăn gì đấy?”

Hạo cũng ngồi xuống cạnh Vân.

“Tôi vẫn chưa nghĩ ra nữa. Lúc nãy, bé Vân nói ở gần khu này có một nhà hàng bít tết mới mở được nhiều người khen lắm nhưng chỗ đó 10 giờ là đóng cửa rồi. Bây giờ sang đó thì trễ quá.”

“Không ăn được món Tây thì ăn món ta đi.”

Nam bỗng nhớ ra điều gì đó: “Tao biết có một quán cháo trắng ở ngay con đường phía sau nhà hát này nè, ngon lắm. Có ai muốn đi không?”

“Em! Em muốn đi!”

Vân nhanh nhảu giơ tay tán thành: “Lâu rồi em không ăn món này.”

“Nghe được đấy.”

Gia cũng đồng ý: “Buổi tối ăn cháo trắng làm ấm người cũng không tồi đâu.”

“Vậy chúng ta đi thôi.”

Hạo dứt lời thì mọi người cùng đứng lên rời khỏi quán cà phê. Nam dẫn đường cho cả nhóm đi vòng ra phía sau nhà hát để đến quán cháo.